XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

m đánh cho hắn kêu cha gọi mẹ, anh đứng cạnh nhìn là được.”
Thấy cô vẫn hung hăng nói năng thiếu suy nghĩ, anh nhíu mày: “Em trước giờ vẫn thích lo chuyện thiên hạ thế à?”.
“Anh bảo ai lo chuyện thiên hạ?”
“Em.”
“Anh bảo em lo chuyện thiên hạ?” Cô trợn mắt vẻ không tin.
“Phải.”
“Em lo chuyện thiên hạ bao giờ?”, cô nổi giận.
“Không có à? Thường ngày đi đâu cũng giúp người khác, làm anh hùng cũng được đi, còn hôm nay, chuyện riêng của người khác, thậ lòng cũng thế mà đùa giỡn cũng vậy, em nhúng tay vào làm gì?” Anh không định cãi nhau với cô, thậm chí còn chưa bao giờ cãi nhau với con gái, nếu là trước kia, chắc anh chỉ nói bye bye thẳng với cô con gái “tính cách không hợp” thôi. Cãi nhau với bạn anh và không giữ chút sĩ diện nào cho anh, dạng con gái như thế anh không chịu nổi. Nhưng, bây giờ anh đã đuổi bạn bè đi chỉ vì muốn dạy dỗ cô bạn gái của mình một trận, mong cô ít nhất là vì anh mà thay đổi một chút. Anh nhượng bộ cô, đặt mình vào vị trí của cô, chẳng lẽ cô không thể nhượng bộ anh một chút sao?
Đừng quan tâm đến những chuyện gì ngoài chuyện tình cảm của họ, chắc không phải là chuyện khó khăn, nhưng cô chỉ trợn mắt nhìn anh với vẻ không – thể – nào – hiểu – nổi.
“Anh cũng giống tên khốn đó, cho là em sai? Rõ ràng hắn ta lừa người khác trước, em chỉ nói thật mà thôi, có gì không đúng?”
Anh thấy cô ương bướng thì lửa giận cũng bốc lên: “Em không biết nhịn một chút hả?”. Cô gái này, anh đã thu dọn tàn cuộc cho mà còn không biết nhượng bộ, một bước cũng không lùi, bây giờ thì sao, muốn anh chọn một giữa bạn bè và bạn gái, nghiên cứu xem ai đúng ai sai sao? Điên khùng!
“Anh phải xem lại mình mới đúng, anh biết rõ chuyện lại còn cho hắn mượn quần áo, giúp hắn lừa con gái thì hay ho lắm à?” Cảm giác tội lỗi cuối cùng cũng bị anh thiêu đốt sạch sẽ, cảm giác chính nghĩa kỳ lạ của cô bừng bừng trỗi dậy, hoàn toàn quên mất là do mình bất cẩn nên bị người khác lừa nói ra sự thật. Chỉ thấy mình không làm sai, thế là nỗi ấm ức trong bụng đã buột ra mà không uốn lưỡi bảy lần: “Chắc bình thường các anh cũng thế chứ gì, hắn cũng giúp anh theo đuổi không ít con gái nên anh muốn báo đáp phải không?”
“Tô Gia Áo!” Anh chưa bao giờ bị ai khiêu khích như thế, rõ ràng là hảo tâm khuyên cô làm gì cũng đừng quá đáng, cô thì mỗi lúc một quá quắt, cố ý cãi nhau với anh.
“Gì thế?” Gọi cả họ lẫn tên thì oách lắm chắc?
“… Không nói nổi em nữa.”
Anh nói xong, cầm áo khoác sập cửa bỏ đi.
“Rầm!” Tiếng cửa đóng mạnh đập vào tai cô, đến khi cô có phản ứng thì Tiêu Yêu Cảnh đã đi mất rồi. Cô nghiến răng, tức đến đau dạ dày. Bị cô nàng Viên Tâm kia hãm hại đã đủ điên rồi, kết quả là cả anh cũng đối đầu với cô, đàn ông kiểu gì thế, nam tính cái quỷ gì, sĩ diện thì hay ho lắm à, hoàn toàn không chịu hiểu cảm giác của con gái, sao cô lại chịu nhục như thế, đi thích một người đàn ông khốn kiếp vậy?
Biết sập cửa là hay lắm à? Cô cũng biết.
Cô gắng sức học theo bộ dạng ngang ngược của anh, cầm lấy tay nắm và ra sức sập mạnh.
“Rầm!”
Sau âm thanh ấy, cô thấy sảng khoái quá, nhưng kính vỡ rồi.
“Cô ơi, làm hỏng đồ đạc, xin bồi thường theo giá trị, xin cám ơn.”
“…”
Tại sao anh ta làm thì không vỡ, còn cô chỉ học theo mà xui xẻo như thế?
Thế giới này có công bằng hay không?
Vét sạch túi, phải gọi điện mượn thêm của bạn mới đủ tiền đền, Tô Gia Áo ủ rũ về nhà. Nếu không phải vì cô khăng khăng bảo tấm kính trước đó đã có đường nứt nên mới được giảm giá, chứ không thì có lẽ phải rửa bát trừ nợ mất.
Cô lắc lắc đầu, vô cùng phiền muộn, lê bước nặng nề trên con đường đèn đuốc sáng choang, cho đến khi đến một con hẻm cách nhà không xa, nghe thấy tiếng mèo kêu ai oán cô dừng chân.
Mà nguyên nhân khiến cô thực sự dừng bước, nấp vào sau cột điện gần đó là vì dưới ánh đèn trước mặt, thầy Quý đang quỳ một chân xuống, chăm chú đùa giỡn với một con mèo.
Con mèo dưới bàn tay đùa giỡn của anh đang phát ra những tiếng gừ gừ thảo mãn, dụi dụi vào ngón tay của anh như đang làm nũng. Anh mỉm cười dịu dàng, vỗ vỗ đầu nó và nói như dạy dỗ: “Ngoan quá, ngoan quá, nếu như thê quân cũng ngoan ngoãn giống ngươi, không chạy lung tung theo người ta thì chắc ta sẽ yêu chiều cô ấy thêm một chút rồi.”
Hừm… anh vẫn thích đặt cô cạnh những loài động vật nhỏ bé hiền lành vô hại kia. Trong mắt anh, cô không bằng một con mèo con ngốc nghếch chỉ cần có sữa thì ai cũng có thể làm mẹ hay sao?
Đàn ông và những con vật nhỏ bé, không thể đặt cạnh nhau một cách hài hoà như thế, chỉ có phụ nữ để tỏ vẻ hiền dịu mới tỏ ra thân mật với chúng. Vẻ dịu dàng thích hợp chăm sóc động vật còn hơn cả phụ nữ của anh là có ý gì đây?
Khoan đã… ý anh nói lúc nãy là gì? Biết cô đang nấp nên cố ý nói cho cô nghe ư? Chắc là… không nham hiểm đến thế chứ?
Quý Thuần Khanh vẫn gãi cằm mèo con, nó thích thú giơ móng vuốt lên cào cào, nhưng bị anh dịu dàng giáo huấn: “Bé cưng, đừng nghĩ ta chiều ngươi rồi làm bậy, cho ngươi ra ngoài chơi cũng không sao, nhưng nhớ phải về nhà, nếu quên mất chủ nhân là ai thì sẽ bị dạy dỗ đấ