Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
hoả mãn của chị cả đang dâng lên, đến khi phòng có người gõ, Viên Tâm đứng ngoài hỏi: “Này, trong đó có ai không, người ngoài này đang xếp hàng đây.”
Cô vội xốc quần lên rồi mở cửa, lúng túng vuốt vuốt tóc: “Xin lỗi, à… tôi không có ý nghe trộm các bạn nói chuyện.”
Mấy cô gái thấy cô thì sững sờ bịt miệng lại, nhìn nhau ra hiệu. Viên Tâm cười với cô đầu tiên: “Thì ra là chị Gia Áo, lúc nãy bọn em nói như thế, chị đừng để bụng, bọn em chỉ nói chơi thôi”.
“Ồ… không sao.” Dù sao cũng là sự thực mà, cô rất được con gái yêu thích.
“Vậy thì tốt quá.” Viên Tâm cười rạng rỡ, chúm chím môi, kéo tay ô đến cạnh bồn rửa mặt: “Thực ra em có một câu muốn hỏi chị, nhất định chị phải nói thật với em, được không?”
“Tất nhiên rồi, em muốn hỏi gì?”
“Tiểu Phi kia… có thật là đại thiếu gia nhà giàu không?”
Một đao của cô nàng đâm trúng chỗ hiểm khiến Tô Gia Áo sững người.
“Đúng hay là không?” Viên Tâm lay lay cô, cuống quýt muốn nghe câu trả lời, thấy cô tỏ vẻ khó xử, bèn dịu xuống tìm các khác: “Thực ra không giấu gì chị, em có chút cảm tình với Tiêu Phi”.
Lời khai ấy khiến Tô Gia Áo có nỗi khổm à không dám nói, cứ muốn nói thật nhưng lại ngại bạn bè của Tiêu Yêu Cảnh: “Nếu đã thích thì cứ thế đi, có tiền hay không càng không quan trọng, em quan tâm sao?”
“Không phải quan tâm đến chuyện đó, nhưng nếu con trai đến cả sự thành thực cơ bản nhất cũng không có thì em phải tin thế nào? Hơn nữa, em vẫn thích con trai mộc mạc một chút cơ, không muốn gặp phải những anh chàng nhà giàu đào hoa, lăng nhăng. Ban đầu em gặp anh ấy rất bình thường, nhưng hôm nay lại ăn mặc toàn hàng hiệu ,em thấy hơi sợ, chị bảo có phải anh ấy đang đùa cợt với em không?”
“Thì ra em sợ anh ta giàu à?” Mà không phải sợ gia cảnh anh ta thường thường bậc trung.
Viên Tâm thấy cô hơi mềm lòng thì chớp chớp mắt, tỏ vẻ ngây thơ: “Đúng thế, em chỉ muốn yêu đơn giản thôi.”
“Vậy em yên tâm, quần áo của anh ta là mượn của Yêu Cảnh, không phải công tử nhà giàu đâu, chắc anh ta chỉ muốn để lại ấn tượng tốt cho em thôi, không phải cố ý đùa bỡn đâu.”
“Ồ? Thế ư?” Nghe được câu trả lời mình cần, Viên Tâm thay đổi ngay sắc mặt, nghịch nghịch những lọn tóc xoăn nhẹ của mình, trợn mắt lên: “Hứ, bộ quần áo hàng hiệu ấy quả nhiên không phải của anh ta, căn bản là không hợp tí nào, còn bày đặt làm dáng cái nỗi gì, muốn theo đuổi tôi à, nực cười!”.
“Em…”
“Cảm ơn chị đã nói cho tôi biết sự thật, Tô Gia Áo.”
Cô mắc bẫy rồi…
Dạy vợ VS1 Dạy mèo
Viên Tâm trở về phòng, lườm một cái với vẻ cao ngạo, ném ra một câu khiến Tô Gia Áo trở thành tiêu điểm của mọi người: “Tô Gia Áo đã nói hết sự thực cho tôi biết rồi, Tiểu Phi, anh đang giỡn với tôi đấy à?”
“Lần sau đừng hòng hẹn tôi ra nữa.” Viên Tâm xách túi lên, dẫn cả đám bạn bè nghênh ngang bỏ đi.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ.
Đột nhiên Tô Gia Áo thấy đầu nặng chân nhẹ, không dám ngẩng đầu lên nhìn đám con trai đang ngồi đờ ra trong phòng, bao gồm cả Tiêu Yêu Cảnh đứng gần cô nhất. Cô chưa bao giờ thấy bất lực, lúng túng như bây giờ, ngay cả khi giúp người khác đánh nhau cô cũng rất kiêu hãnh, nhưng lúc này đầu óc vốn nhanh nhẹn đến mấy cũng vô hiệu.
“Vốn là thế mà, cô ta…”
“Tôi nể mặt cậu nên mới bảo cậu ngậm miệng lại, hôm nay cậu nói nhiều quá đấy.”
Lồng ngực anh phập phồng. Cô biết anh rất khó xử khi bị kẹp giữa bạn gái và anh em. Đàn ông sợ nhất là bị mắng trọng sắc khinh bạn, bạn bè với nhau dù đúng hay sai cũng phải bảo vệ, giúp đỡ lẫn nhau, lúc này con gái tốt phải ngoan ngoãn, nếu không thì anh lại càng khó xử. Mà anh đã giúp cô chọn lựa rồi, đó là dựa vào lòng anh, để anh giải quyết.
Bản tính nóng nảy bốc đồng của cô bị cưỡng ép kiềm chế, không thể phát tiết, đành há miệng ra cắn bừa vào ngực anh, anh “hự” lên một tiếng, nghiến răng chịu đựng hành vi ác độc của cô, còn cúi xuống ve vuốt xoa dịu, bảo cô đừng đùa nữa, nhưng lòng đang bực bội, cô chỉ muốn dùng nắm đấm giải quyết vấn đề.
Tiểu Phi bị Tiêu Yêu Cảnh cắt ngang đến nghẹn lời, nhớ ra nguyên tắc bạn bè không nhúng tay vào chuyện riêng của nhau, đành tức tối trừng mắt nhìn Tô Gia Áo, miệng vẫn làu bàu: “Yêu Cảnh, tôi khuyên cậu mau đưa cô ta tới gặp Kiều Khâm, tốc chiến tốc thắng đi, loại con gái ấy để bên cạnh, sớm muộn gì cũng gây hoạ.”
“Các cậu về trước đi, lần sau gặp.” Anh lảng sang vấn đề khác, tay vẫn ôm chặt cô gái đang vùng vẫy trong lòng mình, cho đến khi cô phát ra tiếng kêu vì ngạt thở.
Hồi lâu sau cô mới được giải phóng, ho một trận dữ dội nhưng vẫn nhớ ra viẹc đầu tiên sau khi tự do la tìm người để đánh nhau, nhưng khi nhận ra trong phòng chỉ còn lại hai người thì tức tối hét lên: “Tên kia đâu? Chửi mắng xong bỏ đi là ý gì? Chết tiệt, em phải cho hắn một trận!!!”.
“Em đánh cậu ta thì anh phải làm sao?” Anh cúi xuống, nhìn vệt son môi và dấu răng lẫn nước bọt to tướng trên áo mình.
“Liên quan gì đến anh?”
“Bạn gái đánh nhau với bạn mình, anh phải giúp ai?”
“Ai cần anh giúp, cái đồ ẻo lả kia, e