Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
đã thốt ra hết rồi sao? Anh phát hiện ra cô đứng sau cột điện lẩm bẩm nguyền rủa từ khi nào vậy?
Cô từ từ ngước lên, chỉ thấy Quý Thuần Khanh như biết phép dịch chuyển tức thời, đang ở trước mặt Dương Thư Tiệp đã chuyển đến đứng cạnh cô. Vừa nhìn thấy cô, khoé môi cong lên vẻ hài lòng, sung sướng đến độ đôi mắt đen láy cũng như phát sáng, đúng là một cây cột điện có khả năng hành động và sức bộc phát vượt quá mức bình thường.\
“Thì ra Gia Áo nãy giờ nghe trộm à?” Dương Thư Tiệp nhấn mạnh từng từ nghe rất chói tai, tỏ vẻ khó chịu với hành vi thậm thà thậm thụt của cô.
Cô bị ánh mắt của Dương Thư Tiệp khiêu chiến, không nói câu nào, khoác tay người đàn ông bên cạnh, kéo sát mình, hất hàm lên thị uy. Cây cột điện này hiện giờ là của chị cả Gia Áo đây, hôm nay nếu là người con gái khác, có lẽ cô sẽ vỗ tay chúc mừng mình được giải thoát khỏi lời nguyền man rợ của chiếc vòng, nhưng Dương Thư Tiệp muốn chiếm đoạt? Hừ! Trừ phi cô chết!
Quý Thuần Khanh mắt lấp lánh nụ cười, bàn tay xuôi xuống trượt qua chiếc vòng, tự nhiên cầm lấy tay cô, ngón tay khẽ vận sức, lồng vào năm ngón tay cô và siết chặt lại. Sự chủ động nho nhỏ của cô như phần thưởng với anh vậy.
“Nếu cô đã quen thê quân nhà tôi thì sau này vẫn phỉa nhờ cô chăm sóc quan tâm đến cô ấy.”
Quý Thuần Khanh nói rất hay, đến vẻ mặt cũng vẫn tỏ ra ngây thơ vô hại như trước.
“Chăm sóc? Anh bảo cô ta chăm sóc tôi? Tại sao tôi phải cần cô ta chăm sóc?” Đương nhiên cũgn có người không hiểu, bắt bẻ lại anh.
“Đương nhiên là do tính cách kỳ cục của em rồi, thích làm chị cả, lại không nghe lời người khác khuyên nhủ, phải sửa đi thôi, như thế khiến người ta thấy rất khó hoà hợp đấy.”
“Anh bảo ai khó hoà hợp?” Cảnh tượng vốn hoà bình đã bị cô làm cho sặc mùi thuốc súng.
“Chắc không phải em bị anh nói trúng tim đen nên định cãi nhau đấy chứ?”
Bị nói đúng chỗ đau, cô không cãi nổi, đành cắn môi im lặng.
Dương Thư Tiệp khá rõ nếu có phần tử bạo lực Tô Gia Áo ở đây thì cô ta ở lại cũng chẳng có ích lợi gì cả, thế là phớt lờ Tô Gia Áo, dùng mèo con để làm thân, cô ta đưa tay mèo lên vẫy vẫy với Quý Thuần Khanh: “Mimi, bye bye thầy Quý đi, chúng ta gặp nhau sau”.
“Không, ôm mèo của cô cách xa tôi ra. Nó khó ngửi quá.”
Lời nói sặc mùi thuốc súng thoát ra từ miệng Quý Thuần Khanh hiền lành. Nói xong, anh vẫn mỉm cười, nắm tay Gia Áo thản nhiên vòng qua Dương Thư Tiệp về nhà.
“Này, sao anh lại quen con bé họ Dương kia, cô ta không phải người tốt đâu.” Cô bất chấp mọi thứ, tỏ vẻ ta – đúng – ta – có – quyền.
“Anh biết.”
“Cô ta bắt nạt bạn tôi.”
“Anh biết.”
“Cô ta định dùng mèo để dụ dỗ anh.”
“…”
“Sao anh không nói là biết nữa đi.”
“Anh đã nói rồi, anh không thích Mimi nhà cô ta, anh vẫn thích gần gũi với Tiểu Áo hơn.” Anh không phải cây cột điện chỉ biết đứng bất động, chó mèo gì cũng thu nhận, anh chỉ nhận người đầu tiên đóng dấu, mèo cái nhỏ, mà vẫn là mèo nhà mình nuôi thì dễ gần hơn.
“…”
Cô mở to mắt nhìn anh, nói thật, nổi điên trước mặt Dương Thư Tiệp, cô chưa bao giờ là kẻ được bảo vệ, vì cô nhìn rất hung tợn, dữ dằn, còn Dương Thư Tiệp nho nhã đàng hoàng kia mới có vẻ đáng thương. Cô cũng biết tính khí mình thật sự rất tệ hại, ngay cả mẹ cũng mắng cô, bảo là tính khí cứng đầu cứng cổ, bảo thủ ấy chẳng ai thích được, chỉ thua thiệt mà thôi.
Có lẽ nếu cô thay đổi thì hôm nay đã không cãi nhau với Yêu Cảnh. Lần hẹn sau, cô sẽ không để chuyện gì xảy ra nữa.
“Thê quân đang lo cho anh sao?”, anh quay lại hỏi.
“Chúng ta hôn nhau đi, hôn sâu ấy”, cô ngước lên nói.
Lời vừa dứt, cả hai đều ngẩn ngơ, hình như cô đã ý thức được mình vừa nói gì nên bất giác túm túm lấy tóc, đồng tử mắt anh sẫm lại, nhìn cô chằm chằm một lúc rồi hơi cúi xuống, đôi môi mỏng áp lại gần. Cô thấy bóng đen ập xuống thì vội vã mím chặt môi, nhắm tịt mắt lại.
Hơi thở nóng hổi ướt át phơi qua mũi cô, mang theo mùi hương đặc trưng của Quý Thuần Khanh. Cô cảm thấy đôi môi anh rất gần, nhưng vẫn chưa đặt xuống môi cô.
“Thê quân, muốn anh làm chuyện không ra thể thống gì thế này thì phải có lý do chứ?” Anh cảm thấy chỉ khi thân mật thế này, cô mới nói thật.
Mà đích thực là thế.
“Chẳng phải do cái vòng này hay sao, nếu tôi không hôn anh thì không thể hôn anh ấy!”
“…”
Bóng đen đột ngột biến mất, cô mở mắt ra, thấy anh đang lạnh lùng, quay lưng bỏ đi.
Môi mím chặt lại, anh đếm từng bước dưới chân mình. Một, hai, ba…
Anh dừng lại, nghiến răng cau mày, quay người, lần đầu dùng ánh mắt tức tối hậm hực nhìn thẳng vào mục tiêu, nhưng phối hợp với gương mặt dịu dàng và đôi môi mỏng thì chi có vẻ rất đáng thương mà thôi. Đầu lưỡi hơi nóng lên đang đấu tranh vùng vẫy trong miệng, một lúc sau, anh quay người lại đến bên cô một cách thê thảm, đốt cháy mất khoảng cách ba bước lúc nãy, cúi xuống cắn vào môi cô.
Nụ hôn của anh rơi xuống dày đặc, đôi môi nóng ấm áp vào làn da mát lạnh bên khoé môi cô, chà xát rất mờ ám.
“Mở miệng ra. Không phải là muốn hôn sâu hay sao?”
“…”
“Ngoan.”
Sự hợp tác của cô đã được anh