pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

i sao tớ phải xin?”
“Ánh mắt thầy nói thế mà! Chỉ cần cậu lên tiếng xin thì thấy sẽ tha cho bọn này.”
“… Cậu nhìn thấy ý nghĩ tà ác của anh ta ở đâu thế?”
“Tự cậu nghĩ xem, cậu đã chọc giận người ta như thế nào, hại cả bọn pảhi làm bia đỡ đạn, bình thường thấy rất dễ tính mà? Không làm bài tập cũng cho qua, hôm nay thầy sa sầm mặt cho ai thấy nào? Cậu chứ ai!”
Bị thúc giục cô đành ngước mắt lên nhìn anh.
Ánh mắt lạnh lùng kia đang nhìn cô chằm chằm, cô lúng túng, vội vàng cúi đầu xuống, làm gì thế, chẳgn lẽ bắt cô kể hết những chuyện riêng tư, chiếm đoạt sự thanh bạch của anh giữa nơi công cộng sao? Xuỳ, đàn ông gì mà nhỏ mọn!
“Xin lỗi, hôm qua ép anh hôn tôi, nhưng tôi thấy anh cũng rất say đắm, rất sảng khoái mà. Người nào làm người ấy chịu, anh đừng có thể vì sự thanh bạch của mình bị huỷ diệt mà công báo tư thù, trút giận vào sinh viên vô tội không? Nụ hôn đầu của đàn ông, không đáng giá đâu!”
Lời xin lỗi chẳng chút chân thành nào vọt ra từ miệng cô vừa dứt lời, bốn phía vang lên tiếng hít sâu một hơi, đến những bạn nữ bị phạt đứng cũng không dám ngọ nguậy nữa! Ôi, bảo một sinh vật có tinh thần quyết đấu dũng mãnh như cô nàng Áo Bông này xin lỗi, cái ý kiến ngu ngốc ấy là do đứa nào nghĩ ra???
Cách xin lỗi nhảm nhí này, thầy Quý chịu chấp nhận mới lạ!
“Những bạn chưa làm bài tập ra ngoài hành lang đứng hết cho tôi, không nộp đủ bài thì đợi đấy!”
Nhìn kìa… anh chàng dịu dàng, đáng yêu cũgn bị Áo Bông chọc cho điên lên rồi.
Thế là trước cửa lớp Kinh tế 2 xuất hiện một cảnh tượng rất hoành tráng, hai mươi mấy người chen chúc đứng ngoài hành lang, tất nhiên, thấy Quý vẫn chưa phát điên hoàn toàn, vẫn còn giữ được chút lý trí, vì thế chỉ có Tô Gia Áo là bị bắt xách hai thùng nước đầy ắp, còn những bạn khác thì thoát nạn.
Tô Gia Áo gườm gườm nhìn những người đi ngang qua chỉ chỉ trỏ trỏ. Chắc chắn anh đã có âm mưu từ trước, ở nhà thì tỏ vẻ đáng thương, cam chịu, ôn hoà, dịu dàng, còn bây giờ thì sao? Đến trường lại chơi trò bạo lực mặt lạnh, dạy dỗ cô trước mặt bàn dân thiên hạ.
Cũng may hôm nay Yêu Cảnh nghỉ học, không thì cô chết chắc.
“Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải sống và chết, mà là khi chúng ta đang hôn nhau, trong lòng em lại nghĩ đến người khác.”
Nữ sinh đứng cạnh Tô Gia Áo nói một câu đâm trúng vết thương, cô nàng lắc đầu ôm vai cô: “Thầy Quý đáng thương, thật đáng thương, Áo Bông, tội của cậu nặng quá!”.
“Bạch Tiếu Diệp, người phải xách thùng nước là tớ, không phải là thầy Quý đáng thương, rốt cuộc ai đáng thương hơn?”
“Tất nhiên là những người vô tội bị lôi vào cuộc tình thầy trò như bọn này là đáng thương nhất rồi.” Bạch Tiếu Diệp lườm một cái, “Lúc nãy trong lớp, tớ đã ra sức nháy mắt với cậu, không nghe lời nên mới ra nông nỗi này.” Nó xong cô hí ha hí hửng giơ chân lên đạp vào thùng nước Tô Gia Áo đang xách.
Bạch Tiếu Diệp sỉ nhục cô xong, mấy cô nàng nữ sinh khác cũgn bắt đầu hỏi chuyện: “Áo Bông, rốt cuộc là chuyện gì thế? Bị phạt cũng không thể không có lý do gì, hôm qua cậu cùng Tiêu Yêu Cảnh trốn học, thầy Quý cũng đâu nổi giận đến mức này”.
“Đúng thế, Tiêu Yêu Cảnh hôm nay cũng không đi học lúc nãy nếu có cậu ấy ra mặt giúp đỡ thì chúng ta sẽ không bị đứng ngoài này đâu. Hôm qua cậu hò hẹn với cậu ta mà, không suôn sẻ sao?”
“Phì.” Nhớ đến sự kiện đổi áo hôm qua là cô đã nổi giận bừng bừng, dốc bầut âm sự cùng những uất ức mình đã chịu đựng cho các chị em nghe: “Các cậu nói xem có đúng không, tớ nói thật là chuyện tốt mà. Cái tên Tiểu Phi kia thật khốn kiếp, con gái gặp phải anh ta mới là xui xẻo.”
Bạch Tiếu Diệp dựa vào tường, lắc đầu: “Áo Bông ngốc nghếch, sao cậu lại khờ khạo đến mức này, bị đem bán mà còn lo người ta không thu đủ tiền à? Người cậu phải giận là cái con bé Viên Tâm cố tình hãm hại cậu mới đúng!”
“Hả?”
“Cậu còn hả cái gì? Chắc là cậu đã quên béng mất chuyện bị người ta cho vào tròng rồi chứ gì?”
“Tớ…”
“Tưởng chỉ số tình cảm của nữ sinh lớp Kinh tế này là thấp lắm hả, gọi cô ta ra nói chuyện xem.” Giang hồ quá hiểm ác. Bắt nạt sinh viên lớp Kinh tế 2 của họ, mà lại là chị cả, chịu sao được???
Đến lúc chị em giúp đỡ nhau rồi.
Thế là, ba bốn cô nữ sinh đã quên mtấ rằng mình còn mang trọng tội, len lén chuồn ra khỏi trường, thảnh thơi chạy đến trường người khác.
Cổng trường rất nhiều những sinh viên vừa tan trường đang về nhà, nhưng không ai dám chọc giận các phần tử trường khác ấy. Tô Gia Áo cùng bọn Bạch Tiếu Diệp với gương mặt trang điểm đậm, hiển nhiên là thiếu nữ bất lương rồi. Họ túm ngay một người để hỏi cô gái họ Viên kia học lớp nào, và biết được Viên Tâm vừa được một nam sinh trường khác gọi ra đình nghỉ mát giữa sân trường rồi.
Bạch Tiếu Diệp đưa mắt ra hiệu cho Gia Áo, họ lập tức đi đến phía đó.
Xuyên qua những đám dây leo xanh mơn mởn, họ nhìn thấy hai người đang đứng trên hành lang nói chuyện, gương mặt cậu nam sinh cao gấy ấy đã bị dây leo che khuât, nhưng chiếc áo cổ chữ V xẻ sâu đó nhìn rất quen. Cô nàng Viên Tâm nhỏ nhắn đang liếc mắt đưa tình cười vớ