Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

y. Không được cào lung tung, phải ngoan, nghe chưa?”
Anh nhướn môi cười vì bộ dạng làm nũng của mèo con, bế luôn nó lên, đặt trong lòng, không để tâm đến chuyện bộ âu phục bị dính lông mèo, ân cần vuốt ve, vừa vuốt vừa cảnh cáo nó vẻ dịu dàng: “Trên người của ngươi có mùi của tên đáng ghét nào thế? Khó ngửi quá. Chỉ muốn ném ngươi vào chậu để tắm cho sạch thôi”.
Cô nấp sau cột điện bất giác túm chặt phần áo trước ngực mình, ngửi một cái, đột nhiên mặt tái xanh…
Mẹ ơi, toàn mùi khói thuốc nồng nặc.
Anh thật sự đang thể hiện tình yêu của mình để dạy dỗ mèo con lang thang, chứ không phải ám chỉ để giáo huấn cô đấy chứ? Đáng sợ quá.
Chủ động nhận lỗi, không biết có được giảm nhẹ hình phạt hơn không? Cô ngập ngừng định bước ra ngoài, thì nghe thấy giọng oní yểu điệu của Dương Thư Tiệp vang lên, bèn vội vàng rụt lại: “Mimi, mày đang chơi với ai đó? A… thì ra là thầy Quý… trường của Tô Gia Áo?”.
Quý Thuần Khanh hơi nghiêng người, thấy Dương Thư Tiệp đang đứng dưới ngọn đèn đường cười với mình, anh không hiểu chuyện gì xảy ra nên chớp đôi mắt dài với vẻ vô tội, nhướn mày lên rồi cúi xuống nhìn con vật nhỏ trong lòng mình với vẻ bất mãn.
Mimi…
Tên xấu quá. [*Vanila: Chuẩn đó anh, tên k chút sáng tạo )'>
Anh vốn định đặt tên cho nó là Tiểu Áo tri kỉ, rồi mang về nhà dạy dỗ một trận.
Haizz… thật mất hứng.






Một chân đạp hai thuyền đẳng cấp cao
Chó đực có một thói quen xấu, đó là thích tè vào cột để đánh dấu, nơi nào đã có mùi của nó thì chính là lãnh thổ. Nếu có con chó nào khác định xâm chiếm, nó sẽ nhe răng ra, gầm gừ bảo vệ lãnh thổ nhỏ bé của mình.
Nhưng những nhà sinh vật học lại không biết rằng, điều đó cũng có thể áp dụng ở loài mèo cái không biết trời cao đất dày là gì.
Có thể là vừa hay Tô Gia Áo đứng ở cột điện, phù hợp với tâm trạng chiếm lãnh thổ của mèo cái, có cũng có thể là cô căm ghét cô nàng Dương Thư Tiệp kia đến một mức độ nào đó, càng có thể là cây cột điện luôn tỏ vẻ ngoan ngoãn lần đầu tỏ rõ ma lực của nó.
Đương nhiên, động vật không thể vì yêu cột điện nên mới muốn hiém đoạt, nhưng chúng tuyệt đối sẽ vì muốn độc chiếm nó mà sẵn sàng nhả ra đánh nhau với kẻ khác, lý do rất đơn giản, vì cột điện sẽ không đi lung tung, có thể để mặc mình muốn làm gì thì làm trong địa phận của nó, thậm chí… tè một bãi.
“…”
“Chúng ta gặp nhau chưa?”
“… Ha ha… Thầy Quý thật biết đùa, lần trước thầy mua hoa đến thăm Lục Chiếm Đình, trong phòng bệnh của anh ấy, chúng ta đã từng gặp nhau rồi đấy thôi?” Cố níu kéo chút sĩ diện, Dương Thư Tiệp vận sức thật mạnh để ngược đãi mèo nhỏ trong lòng cô ta.
“Có à?” Vẻ hoang mang của anh rất trong sáng, hoàn toàn khiến người ta không biết anh cố ý giả vờ hay không nhớ thật, cho đến khi mèo nhỏ không chịu nổi mà kêu lên những tiếng “meo meo” đau khổ, anh mới nói: “Ồ, hình như… có thể là có.” Anh chỉ nhớ tên con trai bị một đạp của anh, sợ đến mức hồn vía bay lên mây, nói không thành tiếng, dù sao cảnh tượng ấy khá là có tính kích động, còn về cô gái kia, ấn tượng rất mờ nhạt, căn bản là anh đã quên bẵng rồi.
“Nghe nói thầy Quý là giảng viên mới của lớp Gia Áo, sau này nếu không hiểu vấn đề gì, em có thể đến hỏi thầy được không?” Dương Thư Tiệp không chịu thua, tiếp tục dùng giọng mềm mượt của mình để công kích địa bàn của người khác: “Giảng viên đại học thường lên lớp xong là biến mất, có rất nhiều vấn đề không hiểu, thầy Quý nếu đã ở nhà Gia Áo thì sau này sẽ tiện gặp mặt, nên nếu có gì không hiểu, em có thể trực tiếp hỏi thầy không?”
Anh cau mày như suy nghĩ gì đó, hình như có nỗi niềm khó nói rồi lắc đầu từ chối thẳng thừng: “Có lẽ không được”.
“Hả? Tại… tại sao?” Dương Thư Tiệp như không ngờ bị từ chối nên đờ người ra, là giảng viên đương nhiên phải thích những cô gái ngoan ngoãn học hành giỏi giang, có gia giáo, phấn đấu, chuyên cần mới đúng. [*Vanila: Hơ hơ, chị này tinh thần tự sướng quá cao, chị có những điểm đó bao giờ? '>
“Vì cô không được thê quân thích, nếu tôi dạy cô thì cô ấy sẽ ghét tôi.” Lý do rất thẳng thắn, không chút che giấu.
“Thê… ý thầy là, Gia Áo? Dường như cô ta không tin lời anh nói.
“Còn nhạc mẫu, mẹ nói hễ thấy mặt cô là chỉ muốn dùng hốt rác hót mặt cô đi.”
“…”
“Tôi không muốn đưa hốt rác cho mẹ vợ đâu.” Vì phụ trách đưa đồ rất mệt, hơn nữa cô ta chắc chắn sẽ lấy mèo con đáng thương ra để đỡ đạn cho mình.
Cũng là những câu nói đó, nhưng đến tai Tô Gia Áo bỗng thay đổi sắc thái, cái cột điện tuỳ tiện để cho người ta tè bậy không biết đường tránh kia, lo chuyện mèo người ta có tắm hay khôgn, còn định lo người ta học có tốt không, đến phút cuối còn định lo cho cái mặt người ta có bị hót đi kôgn. Chỉ là một cây cột điện, động đậy lung tung làm gì, đợi người ta đến đấu tranh giành lại chứ, cứ làm nhiệm vụ đứng im đi.
“Thê quân, cột điện không nên phóng điện khắp nơi nhỉ?”
“Xì!” Lý sự cùn ở đâu ra thế?
“Tiếng than vãn của em to quá, anh bất cẩn nghe thấy mất rồi.”
Ủa? Những lời nhảm nhí lúc nãy cô