Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
.
“Đồ mồm thối, đừng ép tôi!”
“Cô giỏi thì đến đánh tôi đi, Tiểu Phi nói trước kia cô bị cảnh cáo một lần rồi, cẩn thận bị đuổi học bây giờ.”
“Cô…”
“Áo Bông, con bé kia muốn ăn đập, lên đi, cho nó biết tay!”
Anh nheo mắt chau mày, lắc đầu trước đám con gái ấy, phụ nữ quả nhiên không thể chọc giận, đặc biệt là một đám con gái, tạo nghiệt cũng phải xem mình có khả năng đó không. Anh ôm chặt Tô Gia Áo đang định xông lên vào lòng, tay kia lấy di động ra, rất nhẹ nhàng, không hề lưu luyến, ném nó vào hồ phun nước.
“Tõm” một tiếng, chiếc di động đã rơi xuống hồ, di động bị ngấm nước, hoàn toàn vô dụng!!!
Cô sẽ không biết được, anh ném đi như thế, không chỉ vứt bỏ một, mà là tất cả số di động của các cô gái khác, đương nhiên, tốt nhất là cô không nên biết hàm nghĩa phía sau hành động rất đàn ông, rất tuyệt của anh.
Cô há hốc mòm thưởng thức dáng vẻ ném điện thoại rất đàn ông của anh, bỗng lên tiếng hỏi vẻ nghi ngờ: “Tại sao anh lại ném nó đi?”.
Không phải vì em à! Anh lườm cô, không thể hiểu nổi cô, đã được nước lại còn làm bộ làm tịch.
“Anh lấy sim ra ném đi là được mà, sao lại lãng phí như thế! Ném di động thì oách hơn à?”
“…” Cô nàng này lẽ nào không thể cảm động hơn một chút được hay sao?
“Áo Bông, cậu đúng là đồ chẳng biết lãng mạn, chẳng lẽ cậu muốn thấy anh ấy làm ra vẻ lạnh lùng, rút di động, mở nắp, tháo pin, lấy thẻ sim be bé kia ra, bẻ làm đôi rồi ném xuống đất, dậm chân lên hét – ta không chơi với mi nữa!” Bạch Tiếu Diệp đứng xem trò vui nãy giờ nhân cơ hội nhảy vào, miêu tả cảnh tượng ấy một cách tường tận, tỉ mỉ.
“Ôi, ghê quá, sao cậu tả kỹ thế?” Tô Gia Áo phàn nàn, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt Tiêu Yêu Cảnh đã sa sầm.
“Có điều nếu Tiêu thiếu gia đến cả di động cũng ném một cách phóng khoáng như thế thì mời chị em chúng tôi đi ăn đi. Tai con gái rất mềm, không muốn chúng tôi nói xấu anh với Áo Bông thì mời khách đi.”
“Hừm…” Cô ngẩng lên nhìn Tiêu Yêu Cảnh vẻ khó xử, hai người mới cãi nhau ở cầu thang, bây giờ anh lại đi ăn với bạn mình, cảm giác thật kỳ lạ.
Anh cúi xuống nhìn cô, nói thật là, bây giờ anh chỉ muốn ở riêng với cô để tâm sự, nhưng mấy cô nàng kia rõ ràng là cố ý phá đám, cố ý làm khó anh, trừng phạt anh vì tội ăn vụng.
Ai đó đã nói một câu rất mù quáng, rất không triết lý rằng: Yêu một người thì phải biết chấp nhận toàn bộ con người cô ấy, ưu điểm, gia đình, bạn bè, vật cưng, tài khoản ngân hàng, nợ nần… Tốt thôi, dù sao cứ gánh vác hết cho cô ấy là được.
“Muốn ăn gì?”
“Woa, thiếu gia lên tiếng rồi, lại còn được chọn nữa, hạnh phúc quá!”
“Chém đẹp, chém đẹp thôi!”
“Áo Bông, tỉ lệ đàn ông chịu quẹt thẻ ngân hang vì cậu tương ứng với độ chân thành đó, vì hạnh phúc của cậu chúng ta đi ăn cái gì đó đắt một chút!”
“Ủa, cô nàng… kia vẫn còn đứng ở đó, có cần gọi cô ta đi ăn cùng không? Người chứng kiến cũng có phần.”
“… Ăn gì cũng được, nhưng các bạn làm ơn im lặng.” Phụ nữ ở với nhau, đúng là khiến người ta ăn không tiêu.
Tiêu tiền trừ tai hoạ, mọi người đến quán lẩu. Bảo phải ăn món đắt tiền, nhưng mấy cô nàng bị phạt đứng hành lang rồi lại gây chuyện kia đã kiệt sức, nhìn thấy quán lẩu là chạy vào và chọn món.
Tiêu Yêu Cảnh suy nghĩ, cho bạn bè của bạn gái ăn no, anh cũng được xem là tận tình tận nghĩa lắm rồi, bọn họ cũng nên biết ý mà bỏ đi, thời gian còn lại anh có thể làm những việc mà mình muốn làm từ rất lâu rồi. Nhưng mấy cô nàng đó rất “giỏi”, vừa thảo luận xem anh nên mua di động kiểu nào, vừa cười vừa trêu chọc bảo anh đã bị ông thầy kia cho vào danh sách đen.
Chủ đề phụ nữ nói chuyện anh không thể hoà nhập được, đành cười cười cho qua chuyện, đùa nghịch bàn tay của cô nàng đang ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại kéo kéo, nhắc nhở cô nàng rằng bạn trai đang nhẫn nại vì cô, nhưng đến giới hạn sẽ bùng nổ.
Cũng không biết bọn họ đã nói đến đâu, Bạch Tiếu Diệp bỗng vỗ vỗ vai anh, xoè tay ra: “Có thuốc không?”.
Tiêu Yêu Cảnh nhướn mày, không ngạc nhiên con gái hút thuốc, lấy một điếu thuốc đưa cho cô ta, rồi quay sang nhìn bạn gái mình.
“Áo Bông không biết hút đâu, bảo hôn sẽ rất hôi.”
“Thế nên em không chịu cho anh hôn?” Anh tưởng đã tìm ra lý do chính đáng, liếc nhìn cô.
“Phì! Anh đừng nghĩ lung tung, em không phải…”
“Áo Bông, thuốc của bạn trai cậu nặng quá, tớ không hút nổi, cậu mua giúp tớ một bao nhé!” Bạch Tiếu Diệp gỡ điếu thuốc xuống, dụi vào gạt tàn.
Tô Gia Áo vừa đứng lên vừa than vãn: “Bảo cậu cai rồi mà không chịu nghe, cẩn thận không lấy được chồng cho xem!”. Nói xong vẫn ngoan ngoãn đến quầy phục vụ để mua cho bạn.
Tiêu Yêu Cảnh dựa lưng ra sau ghế, bình thản rót một chén trà: “Có gì cứ nó, đuổi cô ấy đi làm gì?”.
“Ha ha, biết tôi cố ý đuổi Áo Bông đi mà không đoán ra tôi định nói gì à?”
Anh liếc nhìn Bạch Tiếu Diệp, tiếp tục uống trà.
“Tên ấy thẳng như ruột ngựa, chính nghĩa nhưng lại rất kỳ quặc, tôi chỉ nhắc anh nên cẩn thận, ngay cả tôi mà cũng từng cãi nhau với tên ấy. Tôi ấy mà, vốn đã yêu một người không nên yêu, có biết thế nào là không nên yêu không?”