Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

ném cho cô, rồi ngồi gục xuống cầu thang.
“Em đi đi, để tôi ở đây một mình.”
Tiếng bước chân cuống cuồng bỏ đi, anh châm thuốc, cố làm vẻ thản nhiên nhưng anh biết, mình đã khiến cô khiếp đảm.






Ôi trời! Dấu hôn!!!
Đến khi không còn buồn bực nữa, Tiêu Yêu Cảnh vò mái tóc rối của mình, vứt đầu lọc xuống nền nhà, đạp chân lên để dập tắt.
Anh tự nhận mình không phải là chuyên gia nói những lời tình tứ, nhưng lại không biết mình có thể ngu ngốc đến mức này, dám lớn tiếng chất vấn nhưng chẳng dám nghe câu trả lời.
Lại còn nói muốn ở một mình gì gì đó, nếu cô trả lời chắc chắn anh sẽ bất chấp đây là cầu thang mà phạm tội với cô. Nhưng cô chỉ kinh ngạc và do dự, khiến anh không dám đợi câu trả lời nữa, thế nên thôi thì cứ làm như mình không cần nghe vậy.
Hừ, thật nực cười, đến anh cũng cảm thấy mình ngớ ngẩn.
“Có cô mới bị đánh đấy, không biết đây là gì à? Dấu hôn, dấu hôn đấy có hiểu không? Lấy di động ra đây, xoá số của anh ấy ngay!”
Anh sững sờ, giọng điệu ngang ngược của cô khiến da đầu anh ngứa ngáy, vẫn chưa rõ sự thể thế nào thì khoé môi đã mỉm cười ngọt ngào. Thì ra cô chưa đi, mà chạy đến đây công khai tình cảm của họ, vở kịch đầy chất giang hồ lại ấu trĩ ấy, sao lúc này anh lại thấy đáng yêu thế nhỉ?
Nhìn sang phía khác, anh chỉ thấy một đám con gái đang vây quanh chặn đường và dạy dỗ cô gái có dáng vẻ ngoan ngoãn kia. Cô khoác áo của anh, dồn Viên Tâm vào góc tường, khí thế bừng bừng, một tay chống tường, tay kia kéo cổ áo xuống, chỉ cho cô ta thấy.
“Cô… nói bậy! Yêu Cảnh nói anh ấy muốn chia tay với cô”, Viên Tâm bĩu môi phản bác, phớt lờ dấu hôn trên cổ cô.
Anh cau mày, đang định qua dạy dỗ cô nàng thêm mắm dặm muối, nói năng bừa bãi kia một trận thì Áo Bông đã trút giận hộ anh:
“Nằm mơ, đây, đây, đây đều là vết anh ấy hôn tôi lúc ở cầu thang, biết bọn tôi kịch liệt đến mức nào chưa? Cậu là đồ mồm thối, bĩu môi cái gì, biết ý thì cút ngay, đồ hạ lưu!”
Choáng!
Rực rỡ nổi bật thật đấy, ngọt ngào thật đấy, nhưng cô cũng phải dừng lại chứ, có cần làm to chuyện thế không? Cho người ta biết đại khái là được, chi tiết phải giữ lại chứ? Cũng may cô vẫn giữ lại chút sĩ diện mong manh cho anh, không phơi bày chuyện anh suýt nữa cưỡng hiếp cô ra.
Phút trước, anh còn đang suy nghĩ cách giải quyết vấn đề thất tình phiền phức kia, phút sau, cô đã đưa một viên kẹo đầy vị chua của ghen tuông ra dụ dỗ. Tâm trạng thay đổi liên tục khiến anh không biết đường nào mà lần, một số điều không rõ nay đã sáng tỏ hơn.
Không phải cô không quan tâm đến anh, mà do cách biểu đạt hơi khác người.
Phì… ngốc quá.
Không phải là không thích anh, mà đối diện nhau cô không nói ra được.
Phì… kỳ cục quá.
Hành động có sức thuyết phục hơn lời nói, cô dám làm nhưng lại không dám nói, anh muốn biết thì phải tự nhìn.
Haizz… Thật đáng yêu, lại hợp với anh nữa.
Anh đang đắm chìm trong suy nghĩ thì bên kia, cảnh bắt nạt con gái nhà lành đã diễn ra, nhưng người bị bắt nạt rất mạnh mẽ, còn kẻ bắt nạt lại là con hổ giấy trang điểm loè loẹt, không bạt tai hay sử dụng bạo lực, thế nên cô ta chẳng chút sợ hãi, hất hàm ưỡn ngực thách thức: “Hừ, tự mình không quản dược người yêu còn đến đây huênh hoang, tôi không tin cô đâu, phải đích thân Yêu Cảnh nói thì tôi mới tin, muốn chia rẽ chúng tôi sao, có bản lĩnh không???”
Son môi đã nhạt, đầu tóc rối bù, quần áo bị xé rách, chứng cứ rành rành thế mà cô nàng chết tiệt kia vẫn còn điếc không sợ súng?
“Tôi thấy Yêu Cảnh đã chia tay với cô rồi thì có? Hừ, làm gì có chuyện thân mật xong mà đường ai nấy đi thế kia?”
Tô Gia Áo hít sâu một hơi, đang định nổi cáu thì bỗng một bàn tay to lớn có ngón cái đeo nhẫn kéo cô lại, ôm chặt, giọng nói trầm trầm vang lên phía sau: “Bảo với cô ta, Yêu Cảnh không phải là người cô ta gọi đến là đến.”
Cô quay đầu lại, vô tình chạm vào môi anh, sững người đứng đờ tại chỗ, mở to mắt mặc cho hàng mi dài của anh chạm rất gần, khuôn mặt bỗng đỏ bừng, chứng minh co chỉ là một con hổ giấy, dám làm không dám nói, nhưng những gì dám nói thì lại không dám làm.
Tiêu Yêu Cảnh liếm đôi môi ngọt ngào kia, ôm chặt cơ thể cứng đờ ấy vào lòng, cười với Viên Tâm đang chết sững: “Tin chưa?”.
Anh kéo cô bỏ đi nhưng cô lại cứng đầu không chịu hợp tác, anh nhướn mày, không rõ cô đang làm trò gì nữa.
“Số di động.” Cô bất mãn mím môi, người đào hoa như anh, cô không yên tâm được.
Anh nhếch môi cười, không phản đối vẻ ngang ngược của cô, quay lại nói với Viên Tâm: “Lấy di động ra, xoá số”.
“Hai người xem tôi là gì hả?” Viên Tâm bỗng ý thức ra mình bị xem là thuốc thử, là thứ cô ta ghét nhất, nên phẫn nộ nghiến răng: “Yêu Cảnh, anh có cần tuyệt tình đến thế không? Làm bạn cũng không được à? Cho dù là bạn gái cũng không cần quản lý nghiêm ngặt đến thế chứ, ai mà chịu cho nổi? Hừ, chỉ biết dùng bạo lực chèn ép người khác.” Môi cô ta dẩu ra, thậm chí còn đẩy di động vào sâu trong túi hơn, tỏ vẻ chắc chắn rằng Tiêu Yêu Cảnh sẽ không bắt ép nữ sinh


pacman, rainbows, and roller s