Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
en trắng băng gia cao ngạo ấy nếu chịu rũ bỏ các quy tắc đó thì tốt quá.
Mọi người cùng chơi trò “giả vờ”
Áo pull trắng cộng thêm áo khoác âu màu đen, quần jean, giày da, bên hông lủng lẳng một sợi dây xích bạc dài đến đầu gối, tóc mái tự nhiên xoã xuống che mắt, đường nét đôi môi toát ra vẻ mê hoặc.
Cửa kính của bar Snow Mania phản chiếu bóng Tiêu Yêu Cảnh.
Anh dựng cổ áo lên, khoé môi mím lại một cách thiếu tự nhiên, nghiêng đầu, cau mày đánh giá mình trong cửa kính, kiểu ăn mặc này khiến anh bị bạn bè cảnh cáo, nếu đi một mình trên đường phố không an ninh, chắc chắn sẽ bị các em ở nơi đó kéo vào một góc nói chuyện, cứ mặc quần áo mình thích mà không nghĩ đến cảm nhận của người khác hay sao? Đúng là muốn bị ăn đập!
Ôi, anh đâu còn cách nào khác, tưởng anh thích kiểm tra mình trước gương như đàn bà, thấp thỏm lo lắng xem mình mặc như thế có OK không à?
“Năm nghìn tệ? Vậy nếu bạn gái anh không chịu được giá cao như thế, không mua anh về được thì làm thế nào?” Tô Gia Áo toét miệng cười đùa với anh.
Bị một chiếc áo – bông – rách đùa cợt khiến anh khó chịu nheo mắt lại, xung quanh không có ai qua lại, anh kéo phắt cô ra phía trước, đè chặt vào cửa kính, áp lại gần, hừ khẽ: “Vậy em định ra giá bao nhiêu? Anh có thể giảm giá đặc biệt.”
“Hả? Giảm bao nhiêu?”
“Xem thành ý của em.”
“Bày tỏ thành ý thế nào?”
“Ví dụ bớt đi gặp ông thầy kia, bớt chơi bời với đám bạn quỷ quái, bớt cãi nhau với anh, làm nũng nhiều hơn, ở cạnh anh nhiều hơn, còn…” Anh hôn lên môi cô, cặp lông mày cau lại vì lớp son quá dày. Xem ra cô không giống anh, để hôn được người khác mà chuẩn bị rất kỹ, từ dáng vẻ đến biểu cảm, anh đã chờ đợi quá lâu rồi, thế mà cô lại hại anh độc xướng.
Anh ép cô mở miệng, nhưng vẻ mặt “giá đó cao quá, em rất khó hợp tác, từ chối!” của cô khiến anh sa sầm mặt. Anh nhướn mày lên, túm lấy cằm cô, vuốt ve: “Cho dù không mua được cũng nên đặt hàng trước chứ?”.
“Bằng cách nhìn?”
“Hôn!”
“… Có cần thử kỹ như vậy không?”
“Anh bảo cần là cần!”
Cô lè lưỡi, nhưng lưỡi chưa kịp ra khỏi miệng đã rụt ngay vào, bất giác chống cự anh, khiến thần kinh anh đạt đến giới hạn của sự chịu đựng, anh bất lực rên lên một tiếng. “Hàng hoá” không thể kiềm được ham muốn được chọn, được mua, được mang về nhà, chủ động nghiêng người áp sát vào người mua chưa móc ra một xu nào khiến cô được nước mà còn làm bộ.
Đôi môi dán vào nhau, trong tích tắc, anh cố kiềm chế ý nghĩ được hôn sâu hơn, ép mình phải lùi ra một chút, hơi thở nóng bỏng vẫn len lỏi giữa hai người, cô cụp mắt xuống nhìn phần cổ gợi cảm của anh. Anh cố ý! Khiến cô không được thoả mãn rồi lùi ra, bảo anh tỏ ra cao giá cũng được, thích mà còn giả vờ cũng được, anh muốn cô phải can tâm tình nguyện mời gọi mình.
“Nhưng… vòng… vòng tay của em…” Cô đưa tay lên, định giải thích thì bị anh thô lỗ nắm lấy tay cô đặt lên vai mình.
“Lần sau hôn tay, hôm nay an ủi chỗ này đã.” Anh nhắm chắc mục tiêu, chỉ chăm chú nhìn vào môi cô.
Cô như bay bổng trong bầu không khí đó, chỉ cảm thấy miệng cũng không còn mím chặt mà dần dần hé mở, hơi thở anh lọt vào miệng cô, hơi nóng và sự ẩm ướt ấy khiến tim cô ngứa ngáy khó chịu, hoàn toàn quên mất chuyện chiếc vòng.
Nhưng cô ngẩng đầu lên đợi một lúc lâu, cho đến khi không chịu nổi, lý trí hồi phục lại mà vẫn không thấy môi lưỡi anh mời gọi mình.
Tô Gia Áo hoài nghi mở mắt ra, thì chỉ thấy một người đàn ông cười tươi rói đang kéo kéo Tiêu Yêu Cảnh: “Này, Tiêu thiếu gia, phiền cậu cho xin chút lửa”.
Tiêu Yêu Cảnh tái xanh mặt mày, hằm hè nói: “Tôi tưởng cậu không ngốc đến nỗi không nhận ra tôi đã ra dấu.”
“Ý cậu là, lúc nãy cậu khoát tay với tôi là bảo cậu đang bận, hãy cút ra chỗ khác?”
“Biết rồi thì cút mau!”
“Thôi bỏ đi, dù sao cũng chả còn không khí lãng mạn nữa thì đừng miễn cưỡng, cho tôi mượn bật lửa đã.”
“Không mang!” Giọng nói ngùn ngụt lửa như bị tạt vào cả tấn dầu.
“Hả? Không mang? Cậu lừa ai vậy, Tiêu thiếu gia cậu ngày nào cũng phải hút thuốc, còn mắc bệnh sạch sẽ thần kinh chỉ dùng bật lửa của mình, có hôm nào xa nó được đâu. Trừ phi cả ngày cậu không hút thuốc, ha ha!”
“Không mang đấy, được không?”
“Không phải chứ?” Người đó kinh ngạc trợn tròn mắt, rồi lại nhìn sang Tô Gia Áo bị đè giữa cửa kính và Tiêu Yêu Cảnh, bỗng như bừng tỉnh, nhướn mày lên, quan sát tỉ mỉ mấy phút, sau đó cười phá lên: “Phụt… phì… buồn cười quá… Mẹ ơi, chắc không phải cậu muốn hôn cô bé ấy nên mới… ha ha ha ha ha ha!”.
“…”
“Yêu Cảnh, anh ta là ai vậy?” Tô Gia Áo cúi đầu nhìn người đàn ông cười run cả người, gần như khom lưng lăn ra đất, rồi ngẩng lên hỏi. Phát hiện ra không biết anh đang xấu hổ gì mà sắc mặt đỏ bừng bừng, phẫn nộ nhìn người đàn ông đang cười bò ra kia, phát ra một câu nói đầy vẻ căm thù: “Kiều Khâm, người hôm nay anh đưa em đến gặp”.
Kiều Khâm cố nhịn cười, kìm nén tâm trạng rồi đứng lên, không nhìn Tiêu Yêu Cảnh, vì cậu ta đang có vẻ mặt muốn chém anh ngay, lịch sự giơ tay định bắt tay với Tô Gi