Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
Anh mấp máy môi: “Anh ta đã kết hôn?”
“Bingo, quả nhiên là Tiêu thiếu gia hiểu biết, lúc ấy tôi không hiểu chuyện, cảm thấy mình ở cạnh người đàn ông chín chắn rất tuyệt, cũng không đòi hỏi gì, còn ngốc nghếch đưa anh ta đến gặp Áo Bông, kết quả là bị Áo Bông mắng cho một trận, bảo không được gặp đồ đê tiện đó. Tôi tức đến nỗi không thèm quan tâm đến nó nữa, cảm thấy nó thật vô lý, khi bị đá rồi thì khóc đến chết đi sống lại, người ở cạnh tôi cũng là nó. Áo Bông rất bồng bột, rất dễ nảy sinh cảm giác chính nghĩa, nên đừng bắt nạt nó, nó không như vẻ bề ngoài đâu.”
Anh uống một ngụm trà, không muốn giải thích nhiều, rốt cuộc anh không có sức thuyết phục ở chỗ nào, chân thành đến thế mà vẫn bị xem như đang chơi bời?
“Không có là tốt nhất rồi.” Cô ngừng ở đó, không nói gì thêm, đứng lên như chạy đến cạnh Tô Gia Áo đang mua thuốc ở quầy, châm thuốc hút rồi kéo Tô Gia Áo vào phòng vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt và hút thuốc.
“Cậu tỏ vẻ đau buồn vậy là sao?”, Tô Gia Áo chỉ trích.
Tiếu Diệp nhún vai vẻ bất cần, cắt ngang lời bạn: “Tớ thấy hai cậu không hợp.”
“Ai?”
“Cậu và Tiêu Yêu Cảnh.”
“Tại sao?”
“Tính khí quá giống nhau. Học cách nhượng bộ không phải chuyện dễ. Bé con, cậu vẫn ngây thơ lắm, có điều nếu cậu bị tổn thương thì phải đến tìm tớ, tớ không thích nợ ân tình ai cả, nên nhất định sẽ trả lại cậu.
“Cậu có cần nguyền rủa tớ vì muốn trả nợ không?”
“Ha ha ha ha.”
Bạch Tiếu Diệp cười cho qua chuyện, không khuyên ngăn nữa. Tô Gia Áo trở về chỗ ngồi, thấy Tiêu Yêu Cảnh đang nghiêm túc suy nghĩ gì đó, lát sau, anh đặt ly trà xuống, nói với cô: “Hôm nào rảnh, anh đưa em dến gặp một người bạn”. Có một sốviệc anh phải tự tay xử lí.
“Hả? Lại gặp bạn anh?” Bất giác cô muốn tránh xa bạn bè anh, đặc biệt là cái tên Tiểu Phi kia.
“Cậu ấy họ Kiều.”
“… Ồ… được…” Cô ngần ngại rồi nhận lời, liếc nhìn chiếc vòng trên tay, vấn đề còn tồn tại thì không thể trốn tránh, có lẽ cô phải chọn lúc nào đó để kể cho anh biết chuyện về chiếc vòng và cả hôn ước của mình.
Không chỉ có phụ nữ mới biết một chân đạp hai thuyền
Tan học, trời đã chạng vạng.
Như thường lệ, cửa văn phòng thầy Quý Thuần Khanh vẫn bị hiệu trưởng Tiêu Yêu Diệp đẩy ra.
Quý Thuần Khanh ngồi một mình trước bàn giấy, nét mặt sa sầm, lạnh lùng liếc nhìn người bất lịch sự vào mà không gõ cửa kia, sau đó tiếp tục làm việc.
Tiêu Yêu Diệp vẻ mặt hí hửng, vì tìm thấy cơ hội gặp riêng anh nên cười gian xảo, không biết nên cảm ơn cậu em nhà mình hay cái cô nàng Tô Gia Áo nghĩa hiệp lại mạnh mẽ kia nữa.
Khi Quý Thuần Khanh phát hiện ra mình bị lừa, xe của Tiêu Yêu Diệp đang rẽ vào ngôi biệt thự của nhà họ Tiêu, ký ức kinh khủng về bữa cơm gia tộc biến thái lần trước lại trỗi dậy trong đầu anh.
Anh nheo mắt, trầm giọng hỏi: “Cậu định đưa tôi đi đâu?”.
“Bắt gian!”, Tiêu Yêu Diệp thản nhiên.
“Bắt ở nhà cậu?” Anh nhướn mày, không chút tin tưởng.
“Hừm… thuận tiện gặp mẹ tôi cũng tốt mà, mẹ tôi bảo rất nhớ cậu, lần này cậu không cần lo là không mặc váy, bà không quan tâm đâu.”
“…”
“Thế này đi, đến gặp mẹ tôi, mọi người cùng ăn cơm, bàn bạc với bà xem hôm nay xử lý em trai tôi thế nào, cậu thấy kế hoạch này hay không? Nhất định tôi sẽ đứng về phía cậu.” Cậu em bất hiếu kia vì hạnh phúc của anh trai, cho dù tạm thời bị sỉ nhục và đuổi ra khỏi nhà cũng không sao.
“Thế à?” Anh chợt cười, bỗng ngẩng đầu lên hỏi: “Tôi và em trai, cậu chọn ai?”.
Tiêu Yêu Diệp nghe câu hỏi dó thì ngẩn người, tốc độ xe cũng giảm đột ngột, anh ta quay sang nhìn Quý Thuần Khanh Thuần Khanh, không biết từ bao giờ đã trở nên phong lưu đa tình như thế.
“Cậu!” Anh ta vì đại nghĩa diệt thân, không hề thương xót mà đá văng em trai mình đi, chỉ mong giai nhân mỉm cười.
Mà giai nhân đích thị cũng nể mặt anh mỉm cười thật, nhưng vô cùng lạnh lẽo: “Tốt, cậu đi giết em trai cậu đi, ngay bây giờ, ngay lập tức!”
“… Hả?” Tại sao chuyện ghen tuông đáng yêu ấy lại biến thành cảnh máu me đầm đìa thế kia, mà người bị chém lại là em trai anh?
Nhân lúc anh ta đang đờ người, Quý Thuần Khanh đưa tay kéo phanh xe, tiếng thắng gấp vang lên, Tiêu Yêu Diệp cuống quýt xoay vô lăng đỗ lại bên đường, Quý Thuần Khanh xuống xe, tư thế cao ngạo, bỏ đi không ngoảnh lại.
Tiêu Yêu Diệp cười phì một tiếng rồi thở dài lắc đầu, nhưng đành chịu thôi, anh ta luôn thua Thuần Khanh, anh ta quay cửa kính xuống và hét lên: “Này, Thuần Khanh, rốt cuộc cậu định lãng phí tuổi xuân bao lâu để giữ cái quy tắc chết tiệt vừa lạc hậu vừa vô tình của tộc Đông Nữ vậy? Tôi đã nói với cậu rồi, bây giờ không còn cô gái nào chịu chơi trò đó với cậu đâu, thê quân của cậu lại càng không.”
Quý Thuần Khanh đã đi được một đoạn bỗng dừng bước, quay lại lạnh lùng nhìn.
Biết điểm yếu của anh nên cứ lợi dụng, đạp lên nỗi đau ấy sao?
“Thanh bạch? Đến thanh bạch của phụ nữ cũng thành trò đùa rồi, cậu sẽ chỉ là trò cười cho thiên hạ mà thôi.” Đương nhiên với anh ta thì ý nghĩa khác hẳn, bông s