Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1723 lượt.
a Áo nhưng lại bị vị thiếu gia kia bực bội gạt phắt đi.
Anh ta cũng không để bụng, tiếp tục lên tiếng vẻ lịch sự: “Chào em, Tô Gia Áo, nghe danh đã lâu, anh là Kiều Khâm”.
“Giả vờ1?”
Cô buột miệng khiến Kiều Khâm nhướn mày, dám đặt biệt danh cho anh, bảo anh “giả vờ”. Quả như bọn Tiểu Phi đã nói, đúng là một cô bé không biết trời cao đất dày, không hiểu quy tắc giao thiệp cùng người khác, tuy dạy dỗ cô nàng là việc của bạn trai cô ta, nhưng báo thù chút ít thì anh vẫn có thể làm được.
“Nói đến giả vờ, phải chăng Tiêu thiếu gia của bọn anh vẫn chưa chơi between the sheet (nhanh chóng lên giường) với em?” Không biết họ đã “giả vờ” đến giai đoạn nào rồi?
“Be… cái gì cơ?” Người nào đó bị tiếng Anh hành hạ dở sống dở chết nên hoàn toàn không biết mình đang bị người ta đùa cợt.
Tiêu Yêu Cảnh đặt tay lên vai bạn gái mình, động tác tuy uể oải nhưng đang lên tiếng cảnh báo ngầm “vợ bạn, không được bắt nạt”.
Đàn ông che chở cho bạn gái không bị bạn bè đùa cợt vốn không xa lạ, nhưng động tác này của Tiêu Yêu Cảnh lại khiến Kiều Khâm cười khì khì, anh ta nhìn Yêu Cảnh với vẻ ý nhị sâu xa, rồi đột ngột nói: “Xem ra hôm nay có trò vui để xem rồi, tôi phải chuẩn bị sẵn trà chiêu đãi Tiêu thiếu gia, có điều sẵn sàng đánh cược thì phải biết nhận thua đấy!”.
Tô Gia Áo cảm thấy người Tiêu Yêu Cảnh hơi cứng lại, nhìn Kiều Khâm ra hiệu cho anh ta đừng nói nhiều.
Kiều Khâm biết ý không nói câu cuối, quay người nhìn cô gái vừa từ nhà vệ sinh bước ra, anh nắm lấy ta cô nàng, cũng không giới thiệu gì mà bỏ lên lầu: “Bọn Tiểu Phi vừa gọi cho tôi bảo đặt phòng chơi suốt đêm, hiếm khi mọi người đều có mặt nên tôi sẽ chơi cùng các cậu vậy.”
Vẻ căm ghét và bài trừ của Tô Gia Áo với một ai đó trước nay luôn bộc lộ hẳn ra ngoài mặt, còn Tiểu Phi vốn không cho rằng mình sai càng tỏ vẻ ghét cô hơn, nên căn phòng bị chia cắt hai miền Sở – Hán. Cô ghét vẻ cười trên nỗi đau khổ của người khác, chờ đợi xem trò vui của Tiểu Phi, cũng không buồn trò chuyện với người khác, ngồi trong một góc và nhấm nháp món nước quả của mình.
Khác hẳn với cô, bạn gái của Kiều Khâm đang tươi cười hớn hở trò chuyện với bọn Tiểu Phi, hình như rất tâm đắc thì phải, cứ liên tục hỏi xem lịch sử yêu đương của bạn trai mình, bọn Tiểu Phi thấy thế liền vòng vo tam quốc nói lảng sang chuyện khác, nhưng vẫn không ngừng khen ngợi cô ta thân thiện dễ gần.
Ý là, Tô Gia Áo là người kỳ quái không dễ gần, là anh em với nhau mà nói, lời bình về cô: “Không đạt chuẩn, rất kém!”.
“Này, Yêu Cảnh, nghe nói di động của cậu mất rồi hả?”
“Sao vậy, thảo nào gọi mãi cho cậu mà không được, cứ tưởng cậu chơi trò tự kỷ chứ!”
“Nhớ bảo tôi biết số mới đấy.”
“Ừ.” Tiêu Yêu Cảnh ậm ừ, quay sang nhìn cô đang ngồi lặng lẽ.
Tô Gia Áo tỏ vẻ thờ ơ, nhìn đi nơi khác, mặc cho họ phớt lờ mình, cho rằng cô là kẻ phá hoại không khí. Họ cứ nói chuyện với Tiêu Yêu Cảnh, chắc muốn cô lập mình, để mình hoàn toàn cô độc, sau đó biết ý mà bỏ đi.
Ôi dào, ai mà thèm!
Ý nghĩ ấm ức đó vừa xuất hiện, cô nghe thấy Tiêu Yêu Cảnh hạ giọng thì thầm: “Điện thoại em đâu?”
“Hử? Anh muốn gọi điện?” Cô nhớ đến việc anh ném di động xuống hồ nước vì minh nên rất hối hận vì ý nghĩ lúc nãy, vội vàng lấy điện thoại ra đưa cho anh.
Anh cầm lấy, bấm số rồi trả lại .
“Số mới của anh.”
Số di động của anh, những người bạn kia chưa biết; số mới của anh, cô là người biết đầu tiên.
Cô biết so sánh giữa bạn bè và người yêu là chuyện rất ngớ ngẩn, ấu trĩ. Khi người khác hỏi giữa người yêu và bạn ai quan trọng hơn, cô đã hét lên mà không cần suy nghĩ: “Đương nhiên là bạn bè quan trọng hơn, người yêu cuối cùng cũng sẽ chia tay, bạn bè thì mãi mãi không đổi!”.
Nhưng giờ phút này, cô vui đến nỗi rất khó so sánh tầm quan trọng giữa bạn bè và người yêu. Cảm giác được xem trọng khiến người ta quên đi suy xét, quên đi đúng sai, quên đi những thứ mình vốn vẫn kiên định.
Cô bắt đầu thấy không nỡ khi anh cứ im lặng vì mình, bị bạn bè đẩy sang một bên, nếu anh đã ứng phó được với bạn bè cô, thì cô có lý do gì khi cứ ngang bướng chê bai bạn bè và cuộc sống của anh. Anh không thể nói bye bye mãi với cuộc sống trước đó của mình, anh không thể thoắt một cái biến thành một Tiêu Yêu Cảnh không có bạn bè, không có quá khứ, sau này sẽ còn gặp mặt nhêìu, nếu cô không chấp nhận bạn anh thì chỉ khiến mình thêm ngượng ngùng và làm khó anh mà thôi.
Không bỏ được những nguyên tắc vớ vẩn và sự tự tôn của mình, có lẽ khi ấy cô thật sự không nên lo chuyện thiên hạ.
Co cố gắng kìm nén sự xót xa, cầm ly rượu trên bàn lên, đến trước mặt Tiểu Phi đang nói chuyện với bạn gái Kiều Khâm, đưa tay ra, cố gắng nói: “Chuyện lần trước là do tôi sai, tôi kính anh một ly, xem như xin lỗi nhé!”
Lời nói đột ngột ấy khiến căn phòng tĩnh lặng hẳn, đến nỗi không khí cũng nặng nề hơn.
Kiều Khâm nhướn mày, thích thú quan sát cô nàng đến cả cách cảm ơn cũng rất thiếu muối này, vẻ cam chịu và bất mãn lồ lộ trong lời nói khiến anh ta thấy dở khóc dở cười, nhưng trong mắt những người yêu nhau thì ai cũng là