Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
của con gái phủ kín, cánh tay phải tê dại, anh từ từ quay sang nhìn cô gái đang gối đầu trên tay mình.
Mái tóc đen che kín gương mặt cô ta, anh mơ màng nheo mắt lại nhìn cô nàng vẫn đang ngủ say ấy, uể oải mím môi cười khẽ, không nỡ rút cánh tay đang tê dại ra, can tâm tình nguyện tiếp tục để cho cô nàng gối, anh đưa cánh tay trái nhấc chăn lên, bờ vai trần của cô nàng lộ ra, ngón tay anh đùa giỡn trên má cô, nhắm mắt lại kéo cô nàng vào lòng, hôn như mưa xuống gò má bị mái tóc đen che phủ, âm thanh khàn khàn tiết lộ anh không thể chịu nổi bất kỳ sự cám dỗ nào nữa, gọi tên cô với một ham muốn cuồng nhiệt: “Tô Gia Áo… Tiểu Áo… dậy với anh nào”.
Cô gái đó không chịu nổi sự quấy nhiễu, tỏ ra vẫn chưa ngủ đủ, xoay người lại trong lòng anh: “… Ưm… ghét quá… người ta ngủ chưa đã mà.”
Giọng nữ xa lạ khiến anh như rơi xuống dòng sông băng, lưng lạnh ngắt, anh ngồi phắt dậy, kéo cô gái dây một cách không can tâm, vén mái tóc rối của cô ta ra, nhìn cho kỹ gương mặt mà anh mong muốn được thấy, kết quả là khiến luồng khí lạnh lẽo luồn vào đến tận xương tuỷ.
Vẫy một chiếc taxi, trở về nhà, mở cửa phòng mình rồi ngã phịch xuống giường, co rúm người lại, cơn đau bụng vẫn quặn thắt, cảm giác đau đớn ấy lại khiến tư duy anh tỉnh táo hơn, anh lấy di động trong túi áo khoác, liếc nhìn hình nền chưa kịp đổi, mà có lẽ cũng không đổi, mở hộp thư đến, trong đó chỉ có một tin. Lúc anh mới thay di động cứ ép cô phải nhắn tin cho anh, anh nhắm mắt lại từ từ thở ra, rơi vào bóng tối của giấc ngủ.
Bỗng cửa phòng bị mở tung, người đó quỳ xuống, nghiêng đầu nhìn màn hình di động trên tay anh.
Người gửi: Tiểu Áo tâm giao.
>_________________<
Ký hiệu kỳ lạ khiến người mới vào thắc mắc lay lay tay anh: “Cục cưng Yêu Cảnh ơi, tại sao tối qua con không về nhà, con đừng để mấy cô gái xấu xa bắt cóc nhé, mẹ rất lo lắng, con mau dậy đi, nếu không mẹ sẽ khóc cho con xem”.
“Cô gái trong di động con là ai? Con không đưa bạn gái về cho mẹ gặp, mẹ cũng sẽ khóc cho con xem.”
“Cục cưng Yêu Cảnh? Trán con nóng quá, ôi trời, sốt rồi! Yêu Diệp, cục cưng Yêu Cảnh sốt rồi, mau gọi bác sĩ, nếu không mẹ khóc cho con xem!!!”
“Cục cưng Yêu Cảnh, mẹ nhất định sẽ tóm cô gái trong điện thoại đến thăm con, đừng buồn, cô ta không đến, mẹ… mẹ sẽ khóc cho cô ta xem!!!”
Ngày nghỉ cuối tuần, ông bà Tô cãi nhau xong lại dính như keo như sơn rất không mong con gái và con rể ở nhà, thế là ném họ ra ngoài một cách vô nhân đạo, con rể vốn tính kiêu ngạo, lạnh lùng đến thư viện giết thời gian, con gái không chút trí thức vừa nhìn thấy cổng thư viện đã buồn nôn, lại thấy cậu con rể kia có vẻ mặt “tránh xa tôi ra” thì càng không có can đảm, đành đến trung tâm thương mại để thư giãn.
Sự do dự trong một giây đã khiến cô bỏ lỡ cơ hội giải thích, cũng là lần đầu cô nhận ra khi Quý Thuần Khanh lạnh lùng rất đáng sợ, khi mùi hương nồng nàn biến mất không dấu vết, anh không còn nhìn thẳng vào cô, không còn nịnh nọt lấy lòng cô, càng không lo cho cô, cô muốn đi đâu, gặp ai hay làm gì, anh cũng làm như không thấy.
Trước đây muốn làm loạn dưới sự quản chế của anh là rất khó khăn, nhưng khi anh không quan tâm nữa, những tế bào nổi loạn trong lòng cô lại đang kêu gào phản đối. Có cách xin lỗi nào khiến anh vui lòng, mà cô lại không mất mặt không nhỉ?
“Cô ơi, tôi có thể giúp gì được cho cô không?” Cô gái bán hàng ngọt ngào nói, cô quay lại, nhìn quanh mới phát hiện ra ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại đến một cửa hàng bán thú cưng.
“Đúng rồi! Vòng cổ mèo!” Cô sực nhớ đến sở thích biến thái của ai kia.
“Vòng cổ mèo? Xin hỏi mèo nhà cô là giống nào, kích thước vòng là bao nhiêu?”
“… Có vòng cổ nào to như để ‘xích người’ không? Tốt nhất là ngang ngửa với cổ tôi ấy?”
“Nhà cô nuôi loại chó cực lớn phải không?”
“… Nhìn tôi giống con chó cực lớn lắm à?”
“Vậy tôi nghĩ cô nên đến cửa hàng đồ chơi người lớn bên cạnh.”
“…”
Nghe lời đề nghị nhiệt tình của cô gái bán hàng, Tô Gia Áo chi hết tiền tiêu vặt để mua vòng – cổ – mèo – dành – cho – người. Cô chưa bao giờ biết thứ đồ chơi này lại đắt đến thế, nhưng nhân viên cửa hàng cứ tán tụng tính đàn hồi và mềm mại của nó, nhấn mạnh sẽ không để lại bất kỳ dấu vết khó coi nào trên cổ cô, nhưng dù gì cũng là thứ dùng để ngược đãi mình, đương nhiên cô phải chọn loại nào có tính an toàn cao để bảo vệ cơ thể rồi. Bán tin bán nghi móc ví ra trả tiền, cô hài lòng xách túi bước ra khỏi cửa hàng, sau đó…
Cô đã bị bắt cóc.
Trong chiếc xe cao cấp có cả rạp chiếu phim gia đình thu nhỏ và tủ lạnh, điều hoà chỉnh vừa phải, chú tài xế mặc đồng phục quản gia màu đen, kẻ bắt cóc lại là một cô gái không cao lắm, mái tóc dày như búp bê, vận một bộ quần áo kiểu Tây mềm mại, dịu dàng, màu sắc nhã nhặn… Ủa? Một con bé vắt mũi chưa sạch lại dám bắt cóc chị cả như cô à?
“Này? Cô là tiểu quỷ nhà ai thế hả, dám bắt cóc chị đây, chán sống rồi à?” Cho dù đã bị bắt vào địa bàn kẻ địch, nhưng khí thế không thể giảm, phải hù doạ người ta trước đã.
Cô gái bĩu môi, quan sát cô, cuối cùng nhìn chằm chằm vật