Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.
o meo…”.
Đáng yêu quá!
Tiếng mèo kêu đáng yêu kia vẫn vang lên, thậm chí cô còn học động tác ngoan ngoãn của loài mèo, dụi dụi vào lưng anh, hơi ấm dọc theo sống lưng khiến anh chỉ muốn chửi thề, không biết nên bảo cô tránh xa anh càng xa càng tốt, đừng có khi xảy ra chuyện mới biết bò đến, tỏ vẻ đáng thương, hay là nên bế cô lên ôm chặt vào lòng để cưng nựng, véo má, nắm tay, khen dáng vẻ cô học làm mèo ngoan rất đáng yêu rất hợp với ý anh?
“Cách cách!”
Tiếng mở khoá, anh ôm chặt cái người vẫn đang ngoan ngoãn kêu tiếng mèo kia vào lòng, sau đó anh chọn cách tệ hại hơn cách mình vừa nghĩ: “Lần sau diễn kịch, ít nhất cũng phải để anh biết trước. Nghe chưa?”,
Anh thua rồi, bị lợi dụng cũng được, bị xem là công cụ trả thù cũng được, nhưng anh có quyền là người biết đầu tiên chứ? Đừng để người khác đến nói, anh mới biết mình là kẻ ngốc, chí ít khi người khác mắng anh là thằng đần, anh vẫn có thể đáp lại với vẻ bình thản: “Tôi biết, nhưng tôi thích, thì sao nào?”.
Mùi hương mất đi rồi lại có cùng với câu nói ấy khiến cô thấy chấn động, cô biết ký ức của mình về Tiêu Yêu Cảnh vẫn chưa xoá sạch, lúc này lại bị cảm động mà chui vào lòng Quý Thuần Khanh là rất hư, rất xấu xa, nhưng anh chưa bao giờ trải lòng với cô, để lộ nhược điểm cho cô thấy, chỉ một động tác đơn giản, nhỏ nhặt đã khiến anh thoả mãn, anh chịu nhượng bộ vì cô, cử chỉ ấy khiến cô rất vui, không kìm nổi ôm chầm lấy eo anh.
Thì ra không phải cô không biết nhượng bộ, mà chỉ cần có người chịu nhường mình trước, cô sẽ biết cách thu móng vuốt lại, rất ngoan và hiền lành.
“Như thế này rất không nam tính?” Thấy cô ôm eo mình, anh hiểu động tác ấy thành an ủi, hơi mím môi lại dò hỏi.
“Không có đâu, siêu tán thành, em rất thích!”
Cô sợ anh hiểu lầm nên vội vàng giải thích, nhưng lời nói buột ra khiến cô sửng sốt, anh lại nhìn cô bằng vẻ mặt bình thản chẳng chút phản ứng, không đáp lại hay tán thưởng cho lời tỏ tình kỳ lạ của cô chút nào, như thể cô đang độc thoại vậy.
“Hừm… anh xem như em chưa nói gì nhé.”
“Nói lại lần nữa.”
“Xem như em chưa nói gì?”
“Câu trước đó.”
“Không có đâu?”
“… Câu sau đó.”
Vì không có được câu mình muốn nghe nên anh bĩu môi vẻ bất mãn, còn cô cũng hiểu được anh muốn nghe câu nói nào: “Em… em rất thích”.
Đôi môi anh cong lên thành một đường thoả mãn, cúi đầu kề sát vào môi cô: “Nói lại lần nữa”.
Anh chạm vào môi cô, không đợi cô mở miệng đã cắt ngang mọi lời cô định nói: “Nói lại lần nữa, nói cho rõ vào”.
“Em… ối… lúc em muốn nói thì anh lại quấy rối.” Cô muốn tìm lại quyền nói năng của mình, kết quả lại mất tiếng giữa đôi môi anh.
“Anh không có.” Không chút thuyết phục và mùi hương rất thơm trên người anh toả ra rất mờ ám.
Tô Gia Áo đã đoán chắc Quý Thuần Khanh là một kẻ tham lam, cho dù nhìn bề ngoài thì không cảm thấy gì.
Anh chăm chú hôn cô mèo của mình, công viên chính là nơi để các cặp tình nhân công khai thân mật, còn anh đã hư hỏng không ra thể thống gì nữa rồi, kết quả của việc không thèm đấu tranh, suy nghĩ là cứ để mặc ham muốn dẫn dắt mình.
Bỗng cô vỗ vai anh, chỉ vào sự kiện phát sinh ở gốc cây gần đó – một người đàn ông rất quen đang đồn cô nữ sinh Bạch Tiếu Diệp vào giữa gốc cây và cơ thể anh ta.
Anh liếc nhìn với vẻ thờ ơ, đúc kết một câu: Không liên quan đến anh, anh chỉ muốn tiếp tục cho mèo ăn.
“Tên khốn kia muốn cưỡng hôn Bạch Tiếu Diệp!” Khó khăn lắm cô mới tìm ra khe hở để nói.
Họ hôn nhau chẳng ai quản, người ta hôn nhau bên gốc cây cũng không liên quan đến họ mà?
Nhưng hiển nhiên là thê quân chính nghĩa đầy mình của anh không nghĩ thế, bỏ anh lại, bất chấp vẫn còn vòng mèo trên cổ, sải chân chạy đi, nhưng mới được nửa đường, đã khựng lại, quay lại nhìn dây xích của chiếc vòng cổ đã bị chàng trai bất mãn kia đạp dưới chân, không để cô lao ra gây hoạ khi chưa rõ tình hình. Cô không chịu thua, phát huy khả năng chưa – tấy – người – đã – nghe – thấy – tiếng của mình, hét lên: “Tên họ Kiều kia, anh dám bắt nạt Tiếu Diệp, tôi đánh cho răng anh rơi đầy đất”.
“Ai bắt nạt ai thì vẫn chưa biết được.” Bị người ta vô cớ cắt ngang, Kiều Khâm cười khẽ nhìn Bạch Tiếu Diệp.
“Bỏ qua thú cưng Áo Bông chỉ biết nhe nanh múa vuốt mà không có chút lực sát thương nào, Bạch Tiếu Diệp thản nhiên giơ ngón cái lên tán thưởng chủ nhân của thú cưng đang đạp lên sợi dây xích, vẻ mặt bình thản không xao động, thực sự rất có sức sát thương, rồi khiêu khích: “Sao, anh định cưỡng hôn tôi trước mặt thầy tôi à?”.
“Thầy thì sao? Ngay cả thú cưng nhà mình anh ta cũng không quản được, có thời gian giúp em à?”
Quý Thuần Khanh bị khiêu chiến vô cớ bèn nhướn mày lên, nhưng do tính cách “việc không dính đến mình thì lánh cho xa” điều khiển, anh vẫn thản nhiên nhìn, chỉ muốn nói với anh chàng kia một câu mà anh vừa có quyền nói vào lúc thích hợp: “Tôi thích, sao nào?”.
Kiều Khâm nhìn thái độ hờ hững của Quý Thuần Khanh, chỉ suýt nữa là khoát tay nói câu “Muốn cưỡng hôn cứ tự hiên”, anh ta mỉm cười nói: “Hơn nữa, kỷ sở bất dục vật thi ư nhân1. Anh ta mới ăn