Tác giả: Tạ Thượng Huân
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/882 lượt.
nướu rớt răng nhà mi ấy chứ ~ con nhỏ này xứng làm tiểu tam thôi, gả cho nhà giàu làm gì!! Thấy mà ứa gan!!!)
Cảm xúc không vui dời núi lấp biển mà đến, cô ta ác ý nói: “Tôn Tiểu Nhã, cô không cần rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Tôi đương nhiên biết giá trị của chính mình, cũng tin tưởng Thành Lượng không có khả năng không lựa chọn tôi. Chỉ là rất ghét khi thấy một đứa con gái riêng suốt ngày bên cạnh anh ấy làm cho người ta gai mắt mà thôi. Tôi nghĩ nó là em cô nên cho cô mượn sức ‘em chồng tương lai’ kết quả cô lại làm cho tôi thấy thất vọng. Một khi đã như vậy, tôi cũng sẽ không ở trước mặt mẹ nói ngon nói ngọt giúp cô đâu, cô muốn gả vào Khương gia à? Chuyện này so với lên trời còn khó!!”
Tôn Liễu Tĩnh ngồi một bên quan sát tình hình, dưới đáy lòng cười trộm không thôi, vui sướng nhìn thấy Tôn Tiểu Nhã bị người nhà họ Khương chán ghét, nhưng mặt ngoài lại làm ra vẻ khuyên ngăn: “Khương đại tiểu thư không cần cùng một đứa con gái riêng không có thân phận, địa vị mà tranh chấp. Cũng không cần giúp đỡ cho cô ta. Dù sao đàn ông có mắt họ, ai có thể chống lại mị lực của Khương tiểu thư chứ?”
Khương Thiên Nghê tâm tình cực tốt cười duyên nói: “Dì trêu chọc cháu thôi.”
Tôn Liễu Tĩnh thở dài: “Cô không hiểu được sự nuối tiếc của tôi đâu, con trai tôi quá nhỏ, không thể cưới được con dâu tốt như cô. Thật là tôi không có phúc khí tốt mà!”
Khương Thiên Nghê tự tin càng tăng, lúm đồng tiền như hoa cùng Tôn Liễu Tĩnh nói một lúc liền đứng lên cáo từ mà đi, xem Tôn Tiểu Nhã như không tồn tại, chỉ chào hỏi Tôn Liễu Tĩnh.
Tiểu Nhã nhún nhún vai tỏ vẻ không sao cả, xem như kiến thức được thiên kim tiểu thư có bao nhiêu khinh thường những người ‘không có giá trị’.
“Cô thật là vụng về!” Tôn Liễu Tĩnh trách cứ nói: “Cô là kỳ vọng duy nhất của bà nội, muốn đem cô gả cho Khương Triệu Đồng, vậy mà cô lại đắc tội với Khương đại tiểu thư, cô thật sự là một đứa ngu ngốc. Cô chiều theo ý người ta một chút, trở về cảnh cáo em gái cô tránh xa Tiết Thành Lượng một chút, có khó gì đâu?”
Tiểu Nhã liếc bà một cái, lạnh lùng nói: “Đối với dì mà nói thì không có. Bởi vì dì không cần biết em tôi sống hay chết, hạnh phúc hay không, nhưng tôi để ý.”
Tôn Liễu Tĩnh mỉm cười, tiện đà liếc cô một cái: “Cô hiện tại họ Tôn, phải lấy lợi ích của họ Tôn đặt lên hàng đầu. Không tin chờ bà nội trở về, tôi xem cô ăn nói như thế nào đây?” Hừ một tiếng, đi lên lầu.
Tiểu Nhã cắn cắn môi, đột nhiên có một cỗ xúc động muốn khóc, chạy nhanh trốn vào phòng của mình.
Biết rõ bản thân của mình đối với Tôn gia có bao nhiêu giá trị, đều được quyết định bởi Khương Triệu Đồng đối với cô có bao nhiêu hảo cảm, ngay từ đầu cô liền hiểu rõ điều này, cũng đã chuẩn bị tâm lý: Không cần để ý! Không cần để ý!
Nhưng cô thực sự để ý.
Làm sao có thể hoàn toàn không thèm để ý? Cô cũng có máu thịt, có tình cảm mà! Hi vọng ‘người thân’ đối tốt với cô vô điều kiện, thích cô. Chính là đơn thuần yêu thích cô, như vậy có khó lắm không? Vì sao muốn dựa vào người khác vui buồn mà quyết định đối xử tử tế với cô bao nhiêu phần?
Cô là một con người! Có tình cảm của một cô gái, không phải búp bê. Chỉ nghe lệnh mà hành động, hoàn toàn phục tùng chủ nhân.
Bọn họ tại sao có thể đối xử với cô như vậy? Dựa vào cái gì đối với cô như vậy?
Chỉ vì của cô xuất thân thấp hèn, vô quyền vô thế, lời nói nói ra không có sức nặng, không ai xem cô ra gì, người ngoài như Khương Thiên Nghê đều có thể tìm đến tận cửa ức hiếp cô, mà không ai để ý.
Vào giờ phút này, cô thực hận người ba đã lừa gạt tình cảm mẹ cô, sinh ra cô và em cô, đầu tiên là vứt bỏ không nuôi, sau đó mặc kệ sống chết các cô. Đón cô về Tôn gia, mặc dù có mục đích riêng nhưng cũng nên cho cô một ít quan tâm, săn sóc, cho cô một chút thương yêu của người cha, cho cô cảm thấy an ủi một chút.
Bởi vì ở căn nhà này cô không chiếm được ấm áp cùng quan tâm vì thế trong tiềm thức của cô từ chối tiếp cận Khương Triệu Đồng, yêu mến anh, miễn cho Tôn gia kiếm được tiện nghi.
Cô thường muốn chạy trốn về bên mẹ, mẹ và em gái vô cùng hoan nghênh cô trở về nhưng cô biết cô không thể.
Cô không quên được thương tổn Trần Anh Trị gây ra cho cô, không quên được gần một năm nuốt nuốt nước mắt cay đắng vào trong bụng, không đòi được công đạo làm sao cô cam lòng?
Tiểu Nhã lau nước mắt xót xa nghĩ: “Nếu phải đứng bên cạnh Khương Triệu Đồng cô mới có được sự tôn trọng của Tôn gia, như vậy cô sẽ cho bọn họ nhìn cô với cặp mắt khác xưa, bao gồm cả Khương Thiên Nghê, tôi sẽ cho cô hiểu được, con gái riêng cũng có quyền có được hạnh phúc.”
Việc làm cô xót xa là, cô vì sao phải chứng minh cho người ta xem? Hiện tại mới nhận rõ chính mình thật đáng buồn.
Tiểu Nhã nước mắt không tiếng động rơi xuống, một lúc sau, cô gọi di động cho Khương Triệu Đồng, đây là lần đầu tiên.
“Tôi là Khương Triệu Đồng.” Di động truyền đến thanh âm thanh lãnh của anh, ngoài ý muốn làm cho cô có chút kích động.
“Triệu Đồng, cầu anh nói với em gái anh đừng giận tôi có được không?” Cô nghẹn ngào nói.
“Vì sa