Tác giả: Tạ Thượng Huân
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/877 lượt.
o khóc?” Trái tim anh như bị ai xé.
“Em gái anh hôm nay tới tìm tôi. Tôi làm cho cô ấy không vui trở về… bà nội nhất định sẽ tức giận?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thiên Nghê đi tìm cô làm cái gì?”
Khương Triệu Đồng giương mắt nhìn thấy Giang Nhật Đông lại trốn qua bên này, bất đắc dĩ liếc cậu ta một cái.
Tiểu Nhã hít sâu một hơi, có vẻ như thanh âm lấy lại được bình tĩnh kể rõ nguyên nhân Khương Thiên Nghê đến tìm cô: “Tôi không thể tiếp nhận uy hiếp của cô ta, không thể làm em mình bị thương, nhưng dì gọi điện mách mọi chuyện cho bà nội biết, tôi không hiểu tại sao tôi lại thừa nhận những chuyện này?”
Đây là lần đầu tiên Tiểu Nhã trước mặt anh phát tiết bộc lộ cảm xúc, lộ ra mặt yếu đuối lo sợ không yên. Khương Triệu Đồng phát hiện chính mình không thể bỏ mặc, không có biện pháp không thèm để ý.
“Thiên Nghê dám giấu tôi làm chuyện này?” Tâm trạng của anh bắt đầu không tốt, Thiên Nghê nhất định có mẹ chống lưng cho nên dám làm càn, không coi anh ra gì. Khương Triệu Đồng cảm thấy bất mãn đối với sự cưng chìu của mẹ dành cho em gái. “Thiên Nghê làm như vậy, rõ ràng đem lời nói của tôi vào tai này ra tai kia.” Anh lập tức liên lạc với ba và ông nội thu hồi lại các thẻ vàng đã cho Thiên Nghê. Con gái không nghe lời thì không có tư cách tiêu xài tiền!
Em gái làm sâu gạo lại dám khiêu chiến uy quyền trong tay anh trai, cần phải dạy cho nó biết hai chữ ‘tỉnh ngộ’ viết như thế nào. Kế tiếp là học cách ‘sống thanh bần vui đời đạo hạnh.’
Bất quá việc cấp bách hiện tại là…
Khương Triệu Đồng rất muốn vì Tiểu Nhã làm chút gì đó.
“Cô chuẩn bị một chút đi, sau khi tan sở tôi đến đón cô đi dùng cơm. Muốn ăn đồ Pháp hay đồ Ý?”
“Tôi chưa ăn qua, anh quyết định là được rồi.” Cô mỉm cười, kết quả so với cô nghĩ còn hoàn hảo.
Tôn gia khắt khe với Tiểu Nhã như vậy, ngay cả đồ ăn Pháp hoặc Ý cũng chưa từng ăn qua, bọn họ kiên quyết không xem Tiểu Nhã là ‘vị hôn thê’ của anh sao? Một khi đã như vậy, anh nên cho cô hưởng đãi ngộ nên có của ‘vị hôn thê của Khương Triệu Đồng’.
Khương Triệu Đồng ở mặt ngoài vẫn đạm mạc như cũ, ở trong đáy đối với Tôn gia rất xem thường, hào môn thế gia thế nhưng lại vô cùng hẹp hòi.
Khương Triệu Đồng kêu thư ký gọi điện thoại đặt bàn, cũng chẳng thèm nhìn Giang Nhật Đông liếc mắt một cái, vùi đầu vào công văn.
“Anh họ, anh và Tôn Tiểu Nhã có hẹn à? Ăn đồ ăn Pháp lãng mạn nữa chứ, oa ~ nước miếng của em đều chảy ra hết rồi, anh họ, cho em đi với.” Giang Nhật Đông cọ cọ đi qua nói.
“Được, gọi Điền Na tiểu thư cùng đi.” Khương Triệu Đồng tặng cậu ta một cái hồi mã thương.
“Vì sao muốn kêu cô ấy?” cậu ta ảo não.
Giang Nhật Đông ngày đêm lo lắng lão ba sẽ chạy tới đây lột da rút gân anh, kết quả chờ đến chờ đi người đến lại là Điền Na – đối tượng xem mắt của anh, nhân vật làm cho anh không có biện pháp. Điền Na yêu cầu kết giao ba tháng, nếu đến cuối cùng anh vẫn không có tình cảm với cô, cô sẽ tự động rút lui.
Giang Nhật Đông dùng tôn nghiêm của đàn ông cùng cô vỗ tay thề. Nhưng anh không dự đoán được là, Điền Na mỗi ngày tìm đến anh, dây dưa cùng anh đi du sơn ngoạn thủy. Anh đành phải trốn về chỗ của anh họ, mới có thể thoải mái một chút.
“Anh họ, anh có thể bảo Điền Na đừng có ngày nào quấn quít lấy em có được không? Chỉ càng làm em chán ghét cô ấy hơn thôi.”
“Không thể!”
“Anh họ, xin anh đó!”
“Đủ! Cậu và Thiên Nghê đều giống nhau đều ngây thơ không hiểu chuyện! Một cái theo đuổi đàn ông, một cái bị phụ nữ theo đuổi. Chuyện của các người thì các người hãy tự đi tìm ‘đương sự’ mà giải quyết, đừng có liên lụy đến bên thứ ba, chuyện của mình thì chính mình giải quyết, ít làm phiền người khác đi!”
Giang Nhật Đông phát hoảng. Anh họ nổi giận sao? Tại sao anh lại có cảm giác ‘đuôi bão’ quét tới vậy?
Khương Thiên Nghê theo đuổi đàn ông sao? Tin tức lớn! Là chuyện này chọc giận anh họ à?
Giang Nhật Đông lắc lắc đầu. Anh biết anh họ đối với em gái không có ‘tình thâm nghĩa trọng’, sẽ không để ý chuyện Thiên Nghê yêu ai hoặc không yêu ai. Anh chỉ tìm cơ hội thích hợp, tìm người thích hợp sau đó mượn tay của ông nội và ba đem em gái gả đi ra ngoài.
Đây mới là chuyện Khương Triệu Đồng sẽ làm.
Giang Nhật Đông đột nhiên liên tưởng đến cuộc điện thoại vừa rồi, có chút giác ngộ.
Chớ không phải là vì Tôn Tiểu Nhã chứ?
_____________________________________
(1) Đoạn văn dẫn đầu ý cho đoạn văn sau.
(2) Chỉ một trình độ nhất định về lý luận, tri thức, nghệ thuật, tư tưởng…
(3) ghét ốc, ghét cả ổ – ghét ai, ghét lây cả nhà; tương tự câu ‘Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng’ của Việt Nam.
Khương Triệu Đồng công khai cùng Tôn Tiểu Nhã quen nhau, thường mang cô tham gia các buổi tiệc, gặp mặt bạn bè… Tôn Tiểu Nhã trời sinh khí chất đoan trang, biết dung hợp tính cách, trí tuệ và cảm xúc. Luôn có thể kịp thời hòa tan khí lạnh của Khương Triệu Đồng, nhất là nụ cười tươi của cô, khiến cho người khác đều phải mềm lòng, dạy cho cánh đàn ông đều muốn ôm ấp nâng niu.