Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341837

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.

ối anh, anh có thất vọng không?”.
Anh gật đầu, tôi lại hỏi: “Vây nếu như em từ chối rồi, anh làm thế nào?”.
Anh nói: “Nhịn”.
Có một chuyên gia về giới tính đã liệt kê ra hai mươi hai nguyên nhân khiến quan hệ nam nữ đổ vỡ, trong đó có một nguyên nhân là do phụ nữ từ chối nhu cầu của đàn ông. Nhưng tôi không nói điều này với Lê Bằng.
Tôi nhún vai nói: “Bởi vì em không nỡ nhìn thấy anh thất vọng, nên mới đồng ý. Anh không biết tối qua em mệt thế nào đâu, buổi sáng phải dọn dẹp nhà cửa, buổi chiều đi thăm bố mẹ anh, buổi tối lại đi siêu thị mua đồ, hơn nữa “cái đó” lại sắp đến, nên làm bất cứ việc gì cũng không tập trung được như bình thường, nhưng em vẫn nghĩ đến anh…”.
Tôi phải để Lê Bằng biết rằng, trong lúc sex mà ngủ thiếp đi thì không phải là điều tôi muốn, mà là sức chịu đựng của cơ thể có hạn. Mặc dù tôi không vượt qua được sức chịu đựng của cơ thể, nhưng trong tim tôi vẫn có anh, anh luôn ở vị trí số một.
Hôm đó sau khi ăn bữa tối, Lê Bằng đi rửa bát dưới sự giám sát của tôi. Nhưng không lâu sau, một tiếng vỡ giòn tan vang lên, đó là tiếng đĩa rơi xuống nền nhà.
Sức chịu đựng của tôi không còn nữa: “Anh không thích rửa bát đến thế à? Anh không rửa bát thì mai lấy gì mà ăn?”.
Anh nói: “Vậy em cũng không biết rửa à?”.
Tôi nói: “Em làm hết mọi việc, vậy anh làm gì? Anh định làm con lợn lười à!”.
Anh ngừng lại một lúc, kìm nén tức giận đến mức đỏ hết cổ, sau đó nói: “Anh làm thịt em!”.
Tôi bật cười thành tiếng nói: “Sau này ngày nào anh rửa bát, hôm đó mới được “hỏi thăm” em, anh tự tính đi”.
Ngày hôm sau, Lê Bằng tự động xung phong làm máy rửa bát.






Hôn Nhân Và Chiếc Giường Đều Là Bài Học Tốt Cho Cả Hai
Trước khi kết hôn, tôi cũng giống như rất nhiều cô gái thích đọc tiểu thuyết tình yêu khác, có nhiều hoang tưởng và hy vọng về tình yêu. Dĩ nhiên đến bây giờ vẫn còn nhiều hoang tưởng và hy vọng, nhưng đồng thời cũng nhìn rất rõ mặt thật của nó. Lúc đọc tiểu thuyết, tôi cho rằng một cặp yêu nhau chia tay phần lớn là bởi không thể vượt qua được khó khăn, hoặc những thử thách khác như: chủng tộc, kẻ thứ ba, chính trị… Nhưng trong thực tế tôi phát hiện ra rằng phải đối mặt với những chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống còn đáng sợ hơn.
Ví dụ như trước khi kết hôn, tôi và Lê Bằng cùng nhau đi dạo phố, tôi cầm hai bộ quần áo cho anh xem, hỏi anh bộ nào thích hợp hơn. Hãy chú ý rằng, khi phụ nữ đặt ra câu hỏi này, họ đều chú trọng đến việc “thích hợp với mình”, chứ không nói là đẹp.
Lúc đó, Lê Bằng sẽ nói, bộ đắt hơn. Tôi cho rằng để thấy một người đàn ông yêu một người phụ nữ đến mức nào, thì cần phải xem anh ta có để ý đến giá tiền của sản phẩm phụ nữ muốn mua mà vung tay vì họ hay không, vì vậy, câu trả lời này đạt yêu cầu.
Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn nói vậy. Rõ ràng tôi biết đây là một đáp án an toàn, nhưng trong lòng vẫn không thấy thỏa mãn. Bởi người phụ nữ sau khi được gả cho đàn ông, nhiều lúc sẽ cho rằng đàn ông chi tiền cho phụ nữ là chuyện đương nhiên, nhưng đàn ông ngay cả nhìn cũng không nhìn mà đã nói cái đắt hơn, thì đó không phải xuất phát từ tình yêu, mà chỉ là nói cho có lệ, bởi vì đàn ông cho rằng dù sao cũng phải chi, vậy thì cứ mặc kệ đi. Phụ nữ lại cho rằng, tiêu bao nhiêu tiền không quan trọng, quan trọng là trong quá trình đi mua sắm, đàn ông có tham dự vào không. Thế nên, khi đi mua quần áo, đàn ông và đàn bà không bao giờ có thể hòa thuận với nhau.
Sau khi tôi chia sẻ những phân tích này với Miumiu, cô ấy tỏ ra ngạc nhiên, nói với tôi: “Cậu đúng là người phụ nữ lý trí nhất mà tớ từng gặp. Tớ thà cãi nhau cũng phải hỏi bằng được đàn ông bộ nào hợp với mình, bởi vì hai người đi dạo phố cùng nhau mục đích là để cùng cho ý kiến, nếu như anh ta không nói gì, tớ rủ anh ta đi cùng làm gì?”.
Tôi nói: “Rất nhiều đàn ông đều cho rằng, phụ nữ rủ họ đi dạo phố là để họ phải trả tiền”.
Cô ấy nói: “Đàn ông thật nông nổi, phụ nữ ăn mặc xinh đẹp chẳng phải là để cho đàn ông ngắm hay sao”.
Tôi nói: “Góc độ suy nghĩ của hai phái không giống nhau, phụ nữ sẽ suy nghĩ từ góc độ cảm tính, đàn ông lại suy nghĩ từ góc độ thực tế, không bao giờ giống nhau được”.
Sau đó chúng tôi nói đến vấn đề ăn uống, vấn đề này chỉ xếp sau mua sắm, hơn nữa ngày nào cũng xảy ra.
Lê Bằng hỏi tôi: “Buổi tối ăn gì?”.
Tôi sẽ nói: “Tùy”.
Sau đó anh nói: “Vậy thì ăn lẩu nhé?”.
Tôi nói: “Khô khan lắm, không ăn đâu”.
Anh nói: “Vậy ăn bít tết?”.
Tôi lại nói: “Gần đây tiêu hóa không được tốt, em không ăn”.
Anh lại hỏi: “Ăn món Nhật vậy nhé?”.
Tôi nói: “Toàn thức ăn sống, không ăn”.
Tiếp đó anh sẽ hỏi tôi: “Vậy rốt cuộc em muốn ăn gì?”.
Tôi nói: “Tùy”.
Anh: “…”.
Tình cảnh nêu trên cũng là một trong những nguyên nhân khiến tôi và Lê Bằng hay cãi cọ.
Sau đó, tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi phát hiện ra rằng có thể trong lòng tôi đã có đáp án rõ ràng, vì vậy mục đích khi trả lời “tùy” là để lợi dụng phép loại trừ từ những đáp án mà Lê Bằng đưa ra nhằm chọn ra một cái


XtGem Forum catalog