Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
ình đã từng được “tôn trọng” như vậy. Thà nói đó là những ấm ức mà anh chôn vùi trong lòng còn hơn là tôn trọng tôi, khó khăn lắm tôi mới từ bi mở lòng vẽ cho anh mọi con đường, anh lại nói thẳng tất cả mọi chuyện ra như vậy.
Sau đó tôi nghĩ, nếu như tôi không hỏi câu hỏi này, anh sẽ nhịn đến bao giờ, nhịn đến khi núi lửa phun trào lần nữa sao, vậy tôi làm sao biết được anh có nhiều thứ bất mãn đến vậy?
Đợi đến khi Lê Bằng nói đã mệt, tôi mới cạnh khóe hỏi rằng: “Anh nói xong chưa?”.
Anh nghệt ra một lúc, cuối cùng cũng ý thức được mình quá kích động, liền cứu vãn: “Anh chỉ than vãn chút thôi”.
“Riêng chuyện nấu nướng anh nhắc đi nhắc lại đến ba lần, cơm em nấu khó nuốt đến vậy sao?”
Anh vội vã lắc đầu nói: “Không không không, là anh có phúc mà không biết đường hưởng thụ”.
“Quần áo chất đầy tủ là sự thật, chẳng lẽ anh lại không dùng cái tủ đó?”
“Ồ đúng, đúng, là anh sử dụng hơn nửa tủ!”
“Rốt cuộc em đã tiêu bao nhiêu tiền, thế nào gọi là muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu, em muốn tiêu mười triệu anh có không?”
“Không có, quả thực là không có, vợ anh chi tiêu tiết kiệm, ngay cả khi mua đồ cũng nghĩ đến anh.”
Lê Bằng vừa phút trước còn là quan ngự sử nói toàn đạo lý chính nghĩa vậy mà vài phút sau đã biến thành kẻ nịnh hót, kẻ tiểu nhân chuyên đi bợ đỡ, đúng là chồng mà không được dạy dỗ nghiêm chỉnh thì tội lỗi là của người vợ.
Tôi tổng kết nói: “Em thấy anh không chỉ gia trưởng, mà ngay cả trộm cắp rồi vu oan giá họa cũng không để lại một dấu vết nào”.
Đàn ông có những lúc còn biết cách chống chế hơn cả phụ nữ.
Trước khi ngủ, Lê Bằng lại hỏi tôi lần nữa: “Chuyện nhảy việc, có thật là em chỉ nói chơi hay không?”.
Tôi nheo mắt, “ừ” một tiếng nói: “Sao lúc nào anh cũng đa nghi thế?”.
Lê Bằng thở dài, lòng nặng trĩu chui vào chăn.
Tôi liếc anh một cái, tự nhủ trong lòng, cứ để anh lo lắng một chút cũng tốt, tránh để anh được thăng chức rồi diễu võ dương oai, mà không biết cậu nhỏ của mình to bao nhiêu, duy trì lâu được thế nào. Đàn ông ấy à, một khi đã lên cao, thì phụ nữ phải tác động vào họ một cách thích hợp, để họ biết rằng, không phải bất cứ ai hay cái gì cũng đều có thể nắm chắc trong tay suốt cả đời.
Hơn nữa, người phụ nữ tặng hoa hồng vẫn còn trong bóng tối, tôi làm sao có thể chuyển công ty?
Không biết vì nguyên nhân gì hối thúc, khiến Miumiu rơi vào trạng thái điên cuồng nhất từ trước đến giờ. Lúc tôi gặp lại cô ấy, cô ấy khóc nhiều đến nỗi khản tiếng, mở miệng muốn gọi tên tôi nhưng không thể gọi được.
Tôi vội vã chạy vào bếp rót một cốc nước, phát hiện bình nước nóng trống rỗng, chỉ còn cách đi đun một ấm khác. Tôi lại mở tủ lạnh, tủ cũng trống rỗng, lại thở dài, tôi quay lại phòng ôm lấy Miumiu, nói với cô ấy rằng trước khi nước sôi, tốt nhất cô ấy đừng nên nói gì, muốn khóc cứ khóc thật to, bởi vì cuộc đời người phụ nữ có rất ít cơ hội để khóc một cách thoải mái, khóc đến không biết trời đất. Khi tình đầu tan vỡ có thể đó là một trong những cơ hội tốt nhất, khi chồng qua đời cũng có thể khóc như vậy, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh cũng có thể khóc như thế, nhưng tôi không biết, Miumiu khóc như vậy là vì chuyện gì.
Lúc Miumiu có thể cất lời là một tiếng đồng hồ sau đó. Lúc đó, cô ấy vừa uống một cốc nước ấm, vừa ngậm viên thuốc ngậm tôi mới mua, nhịp thở trở lại bình thường, thút thít biến thành nấc, nhưng đã có thể nói chuyện một cách đứt quãng.
Cô ấy nói: “Tớ thất tình rồi, đây mới là mối tình đầu của tớ”.
Tôi nói: “Bạn yêu quý, cậu quên rồi à, số lần cậu yêu còn nhiều hơn cả những lần tớ đến kỳ, năm đầu tiên tớ có kinh nguyệt, khi đó cậu từng kiss cậu bạn học lớp bên cạnh, cậu còn nói với mình, hóa ra kiss rất kinh tởm, nó giống như nếm nước bọt của nhau, thế thôi. Cậu còn nói, miệng anh chàng đó rất hôi, nên rất nhiều năm sau tớ đều rất sợ miệng đàn ông sẽ tiến sát vào mình…”
Vẻ mặt Miumiu đần ra giống như một đứa trẻ thiểu năng, nhìn tôi một cách ngô nghê, rất lâu sau đó mới nói một câu: “Tớ vẫn còn đang rất buồn, cậu đừng có thay đổi chủ đề có được không?”.
Tôi vui vẻ nói: “Xin lỗi, vậy cậu nói thử xem, mối tình đầu lần này với mối tình đầu trước kia có gì khác nhau?”.
Cô ấy hỏi tôi: “Cậu biết cách nhận biết một người đàn ông có hay không có hứng với mình hay không, cậu có biết cách giải mã ánh mắt và hành vi của đàn ông không, ví dụ cậu vừa mới phát hiện ra cậu thích anh ta, nhưng hai người mới chỉ gặp nhau một lần và cũng chỉ mới hẹn hò một lần”.
Tôi nói: “Những thứ này cậu hiểu rõ hơn mình mà”.
Cô ấy gật đầu, không hề khiêm tốn nói: “Sau khi hẹn hò, đàn ông sẽ nhanh chóng gọi điện hoặc nhắn tin cho cậu, hỏi cậu cuộc hẹn hôm nay có vui không, hoặc đặt lịch cho cuộc hẹn sau, rồi hỏi cảm giác của cậu với anh ta thế nào. Những hành vi như vậy thể hiện sự hứng thú của anh ta với cậu. Nếu như anh ta không đoái hoài gì đến cậu, thì khả năng rất lớn là quan hệ của hai người chỉ dừng lại ở đó”.
Tôi nói: “Ồ, mối tình đầu của cậu không gọi điện cho cậu à?”.
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi: “Làm gì có chuyện đó, anh ấy v