Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.

ừa đưa tớ về nhà, chưa đến năm phút sau đã gọi điện đến, tớ đoán cuộc gọi đó chắc chắn được thực hiện ngay dưới nhà tớ, anh ấy đang nhìn ánh đèn hắt ra từ cửa sổ phòng tớ, và tưởng tượng ra tớ cười như thế nào…”.
Tôi nói xen vào: “Cậu trở thành thi nhân rồi sao?”.
Cô ấy lại trừng mắt nhìn tôi: “Cậu không biết đấy thôi, Xuân không giống như những người đàn ông khác, anh ấy lịch sự, kín đáo, thẳng thắn lại rất hướng ngoại, anh ấy nói anh ấy thường xuyên nằm mơ thấy mình cởi bỏ quần áo của tớ như thế nào, nhưng trong thực tế, ngay cả tay tớ anh ấy cũng không dám cầm”.
Tôi cau mày, không nói được câu gì, đây chẳng lẽ là trường hợp bên ngoài vàng ngọc, bn trong giẻ rách như người xưa vẫn nói sao, sau đó tôi lại nghĩ, nếu đem chuyện một người đàn ông ngày nào cũng cởi đồ của bạn, nhưng trong lòng chẳng hề rung động so sánh với anh chàng kia của Miumiu thì trường hợp nào bi kịch hơn?
Tôi xin lấy nhân phẩm của Lê Bằng ra thề rằng, Miumiu đã dùng những từ ngữ đẹp nhất, nho nhã nhất trong cuộc đời cô ấy chỉ để hình dung về anh chàng Xuân kia và cuộc tình của hai người họ. Từ đó có thể thấy, anh chàng Xuân này phù hợp với mọi tưởng tượng đẹp nhất mà trái tim cô ấy dành cho đàn ông, thậm chí giống như động vật cần được bảo tồn.
Tôi hỏi Miumiu, vì sao đã tìm thấy mùa xuân của mình lại để đến nông nỗi phải chia tay.
Miumiu nói, mùa xuân đẹp quá, anh ta là một người đàn ông chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng, anh ta cho rằng Miumiu là một cô gái thuần khiết, chưa từng bị một người đàn ông nào hôn hay động chạm tới. Anh ta còn cho rằng Miumiu là một thiếu nữ lần đầu biết đến tình yêu, vì vậy lúc nào cũng nghiêm khắc với cô ấy. Miumiu còn nói rằng, đây là lời ca tụng mà cô ấy cảm thấy nhục nhã nhất, cô ấy không thể nói với Xuân rằng, thực ra cô ấy đã trải qua cả trăm trận chiến, chỉ đành gượng cười cay đắng.
Tôi hỏi Miumiu, tại sao Xuân lại có cảm giác nhầm lẫn này.
Miumiu nói, ngày mà họ quen nhau, cô ấy lần đầu tiên ra ngoài với khuôn mặt mộc, mặc một bộ váy liền màu trắng, đi giày vải, ghé siêu thị mua đồ.
Tôi “ồ” lên một tiếng, nói: “Xem ra, phàm là đàn ông đều thích những cô gái thuần khiết’.
Tôi đã loáng thoáng hiểu được vì sao họ chia tay.
Về đến nhà, Lê Bằng đang vùi nửa người trong chăn đọc sách, đó là cuốn: Hãy nghe đi, xương cốt đang lên tiếng.
Tôi thay đồ ngủ, chui vào trong chăn, đút chân vào giữa hai chân của anh, “xoạch” một tiếng, cùng với da gà nổi dọc từ vai trở xuống tôi cũng cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, tôi cuộn người càng chui sâu hơn vào trong chăn.
Lê Bằng không thèm nhìn tôi đến nửa cái mà nói: “Người ta đều nói được ôm một người phụ nữ trong lòng có cảm giác rất ấm áp, nhưng tại sao cả ngày em đều giống như một tảng băng vậy?”.
Tôi nói: “Phụ nữ mà bị lạnh, là bởi tại không có đàn ông thương”.
Anh đặt cuốn sách xuống, tiến lại gần, hai tay từ trong chăn sờ vào khe giữa hai chân tôi nói: “Cuốn sách này viết rằng để phân biệt một bộ hài cốt là của phụ nữ, người ta phải xem khung xương chậu có hình cung hay không, khung xương chậu có góc độ cong lớn, nhô lên phía trước xương, kết hợp với xương hông tạo thành một hình tam giác rõ rệt”.
Tôi hắt xì hai tiếng, quay đầu lại nhìn anh, tôi nhìn thấy dục vọng toát lên từ ánh mắt anh, có hơi chút động lòng nói: “Đàn ông không có khu vực tam giác đó, là bởi đàn ông còn phải nuôi “cậu nhỏ”… Anh nói đi, cậu nhỏ hôm nay thế nào, tinh thần ra sao, đã làm nhiệm vụ chưa, toát mồ hôi chưa?”.
Tiếp đó chúng tôi hôn nhau, tôi cho anh biết thế nào là khu vực tam giác thần bí của khung xương chậu, còn anh cho tôi biết sự hưng phấn và tinh thần của cậu nhỏ là như thế nào.
Sau khi hành sự, tôi chọc chọc vào eo Lê Bằng, anh kêu lên một tiếng, tiến lại gần hỏi tôi: “Em yêu, sao thế? Vẫn muốn thêm lần nữa à?”.
“Ngoài câu vẫn muốn lần nữa à, lúc này anh có thể phát ngôn ra câu gì khác không?”
Anh thấy tôi mở miệng sỉ nhục mình, ý thức được sự bất thường bèn hỏi tôi sao vậy. “Hôm nay em đến nhà Miumiu, Miumiu đang rất buồn. Anh có biết tại sao không? Bởi vì cô ấy hỏi em một câu hỏi, tại sao tỷ lệ ly hôn hiện nay lại cao đến vậy. Cô ấy nói, một trong những nguyên nhân gây ra là do chế độ phong kiến mấy nghìn năm lịch sử. Bởi vì trong xã hội cổ đại, đàn ông đều phải tuân theo chủ nghĩa đàn ông, phụ nữ chỉ có thể ở nhà phò tá chồng và dạy con, cho dù có bất mãn với chồng cũng không được thể hiện ra, càng không thể đích thân nói đến việc bỏ chồng. Còn đàn ông nếu bỏ vợ, chỉ cần viết một tờ giấy là đủ. Đàn ông muốn công khai sự háo sắc, cũng có thể nạp thiếp bất cứ lúc nào, tay trái tay phải tha hồ ôm ấp, phụ nữ nhìn thấy cảnh đó không thể nói gì, còn thỉnh thoảng cảm thấy xấu hổ thay cho sự vô dụng của cái bụng mình. Miumiu nói, chính vì từng có một chế độ như thế, lúc đó mới không có tỷ lệ ly hôn cao như hiện nay.”
Lê Bằng nói xen vào: “Thế có nghĩa là, tỷ lệ ly hôn hiện nay cao là do phụ nữ đã có thể tự làm chủ được gia đình?”.
“Không, là bởi vì phụ nữ đã thức tỉnh, còn đàn ông thì vẫn chưa. Đàn ông cho rằn