Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
gần nhất.
Nếu như may mắn anh đoán trúng, mọi thứ đều vui vẻ, còn nếu không may, có thể tôi sẽ quẳng vấn đề sang cho một mình Lê Bằng, hỏi anh muốn ăn gì, cho dù anh có nói ra một đáp án tôi không được vừa ý cho lắm, thì tôi cũng suy nghĩ từ góc độ “anh muốn ăn”, mà tình nguyện đi ăn cùng anh. Nhưng nếu anh nói “tùy”, không khí sẽ rớt xuống tận cùng…
Sau đó gặp phải những tình huống tương tự, Lê Bằng sẽ đợi tôi loại trừ mọi đáp án rồi mới nói: “Vậy thì chúng ta đi ăn XXX đi”.
Mới đầu mặt tôi sẽ nghệt ra một lúc, sau đó sẽ đồng ý, cuối cùng sẽ như bừng tỉnh, bởi thực ra tôi không đói, tôi ăn gì cũng được, chỉ cần Lê Bằng ăn một cách vui vẻ mà thôi.
Nhưng nếu như gặp phải cảnh đau dạ dày sau ăn, phần lớn tôi sẽ đẩy trách nhiệm cho Lê Bằng, bởi vì ăn cái gì là do anh quyết định.
Nhiều lúc, Lê Bằng nói tôi ấu trĩ, nếu tôi hỏi một cách cụ thể anh sẽ cho biết, nguyên nhân tôi cãi nhau với anh đều rất ấu trĩ.
Ví dụ như, có một lần tôi đọc được trên mạng bản quyền sáng chế của châm cứu đã bị Hàn Quốc đăng ký trước, đồng thời còn tuyên bố đó là phát minh của quốc gia họ. Tôi tỏ ra tức giận, lẩm bẩm với Lê Bằng rất lâu.
Lê Bằng nói: “Ai bảo Hàn Quốc đăng ký trước? Cũng chẳng còn cách nào khác”.
Tôi lớn tiếng: “Người Hàn Quốc rất biết đổi trắng thay đen!”.
Anh cười nói: “Chúng ta không nên đề cập đến vấn đề kỳ thị dân tộc”.
Tôi liếc anh một cái nói: “Em ghét nhất hai loại người, một loại là kỳ thị dân tộc, vì vậy em sẽ không bao giờ làm thế”.
Lê Bằng hỏi: “Thế còn loại kia?”.
Tôi đáp: “Loại kia chính là người Hàn Quốc”.
Anh: “…”.
Dần dần, Lê Bằng đã dùng hai từ “ấu trĩ” để bình phẩm về tôi.
Nhưng anh không phát hiện ra rằng, nhược điểm của đàn ông bao giờ cũng nhiều hơn phụ nữ. Hơn nữa càng dễ bộc lộ trong cuộc sống. Ví dụ như những lúc xem bóng đá, anh luôn khoa chân múa tay theo từng động tác của các cầu thủ trong ti-vi, nếu như tôi đi ngang qua trước mặt, anh sẽ xua tay với tôi giống như đang đuổi một con ruồi. Nếu như tôi nhắc nhở anh nên đi ngủ, anh sẽ cau mày nói một cách bực dọc với tôi: “Em ngủ trước đi, anh chưa buồn ngủ”. Nêu tôi hỏi anh tại sao lại tức giận, anh sẽ nói: “Cầu thủ XXX đá một quả chẳng ra sao”, “Quả này chẳng đáng vào chút nào”, “Đội bóng kiểu gì vậy, kết hợp với nhau chán quá”…
Lúc đó tôi sẽ nói: “Chán mà anh vẫn còn xem”.
Anh sẽ nói: “Em không hiểu được đâu. Anh không xem thì làm sao biết được nó chán?”.
Thấy chưa, đồ ấu trĩ.
Thế là câu chuyện chuyển sang thế này, sau khi tôi nói tôi có ý định nhảy việc, hai kẻ ấu trĩ chúng tôi lại bắt đầu cãi nhau.
Cách nói của Lê Bằng sẽ là: “Tại sao anh vừa được thăng chức, em lại nghĩ đến chuyện chuyển công ty?”.
Hàm ý của anh trong câu nói đó là, tôi đã dùng hành động để thể hiện sự bất mãn với việc anh được thăng chức.
Xem đi, logic và cách suy nghĩ của đàn ông không bao giờ nằm trong quỹ đạo của phụ nữ.
Tôi nói: “Em chỉ muốn thay đổi môi trường làm việc”.
“Công việc này em mới làm chưa được bao lâu, thay đổi công việc thường xuyên làm sao tích lũy được kinh nghiệm?”
“Nếu không nhảy việc, em làm sao biết được sau này có thể phát triển được tốt hơn hay không?”
“Giờ có anh ở bên cạnh, cái gì cũng ổn định hết, nếu không có anh dõi theo, em lại phải bắt đầu từ đầu, vừa vất vả vừa không được hài lòng, sao tốt hơn công việc hiện tại được?”
“Anh đừng nói như kiểu không có anh là không được nữa đi.”
“Sự thật là thế mà.”
Tôi bực tức rất lâu, lâu đến mức Lê Bằng ý thức được rằng, đã đến lúc phát huy phong độ của đàn ông, lại gần dỗ dành tôi.
Anh nói: “Đừng giận nữa, anh nói thế là vì sợ em chịu cảnh thiệt thòi ở bên ngoài”.
“Ai có thể làm em thiệt thòi, người khiến em bị thiệt thòi nhiều nhất chính là anh!”
“Được rồi, được rồi, tất cả đều là lỗi của anh, vậy em nói cho anh biết, rốt cuộc tại sao em muốn nhảy việc?”
“Chẳng tại sao cả, em chỉ nói chơi vậy thôi, không ngờ anh lại phản đối mạnh mẽ như vậy.”
Tôi thề, tôi chỉ nói chơi, nhưng cũng thực sự muốn biết Lê Bằng sẽ nhìn nhận việc này thế nào, sự thật chứng minh, đàn ông đều có huyết thống của kẻ độc tài, bọn họ đều thuộc họ sư tử, trong phạm vi quản lý của mình quyết không cho bất kỳ phần tử nào khác xâm nhập, nếu như có, thì phải dùng sức mạnh để tiêu diệt, nhưng nếu đàn ông hiểu được rằng biết vận dụng một cách linh hoạt giữa nhu và cương trong việc quản lý một người phụ nữ thì sẽ càng hiệu quả hơn, mục đích mà họ đạt được từ phía phụ nữ sẽ nhiều hơn, nhanh hơn và trực tiếp hơn.
Anh hỏi tôi: “Tại sao lại nói bừa chuyện này ra?”.
“Ừm, không có gì, em chỉ muốn xem ham muốn khống chế của anh mạnh đến mức nào.”
“Anh không có tính đó, anh tôn trọng em thế còn gì?”
Tôi vờ như rất buồn ngủ nói: “Anh từng tôn trọng em à?”.
“Tại sao lại không, tiền của gia đình này em muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu, quần áo chất đầy tủ anh cũng có nói gì đâu, em nấu cơm khê anh vẫn ăn như thường không dám…”
Tôi trố mắt, á khẩu nhìn môi trên môi dưới của Lê Bằng chuyển động không ngừng, cảm thấy kinh ngạc vì hóa ra m