Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

g? Người đẹp, cho dù người chống lưng cho em có là Lục Mặc Hiên đi chăng nữa, nhưng một khi đã đến đây thì phải làm việc theo nguyên tắc của tôi, không có một chút quyết đoán, thì Mậu Hưng nghĩ có thể dễ dàng tóm được một dự án lớn đến vậy sao?"
Trong không khí bỗng vang lên tiếng vỗ tay của An Nhược: "Đối với loại đàn ông biến thái thì chỉ có thể dùng vũ lực để đối phó!"
Lời nói ra như mang theo một thanh đao sắc bén, An Nhược cực nhanh vọt đến trước mặt Trì Lăng Hạo, tay phải vung lên chém vào cổ hắn ta, còn tay trái cực kỳ thần tốc chuyển đến bên hông của hắn.
Cả người Trì Lăng Hạo vẫn nghiêng người ngồi trên ghế sofa, tất cả lực chú ý đều dừng trên tay phải của An Nhược.
Khí thấy tay trái An Nhược đang cầm thứ gì đó, Trì Lăng Hạo mới vui sướng cất tiếng cười to: "Không hổ là người phụ nữ mà Lục Mặc Hiên nhìn trúng, đủ ngoan độc! Người đẹp, em muốn bắn chết tôi sao?"
Hai mắt Mẫn Cần trợn tròn, lúc nhìn thấy ánh mắt mang đầy sát khí nhìn Trì Lăng Hạo của An Nhược, cô ta không kìm được kêu lên thất thanh.
Trì Lăng Hạo nhướng mày, tay phải vỗ vỗ vài cái, chỉ chốc lát sau đã có hai người mặc áo đen tiến vào trực tiếp kéo Mẫn Cần ra khỏi phòng.
Hai cánh tay Mẫn Cần không ngừng khua khoắng loạn xạ, trong miệng vẫn tiếp tục truyền ra tiếng hét chói tai.
Cuối cùng hai người đàn ông mặc áo đen kia đành phải chặt một cái vào cổ Mẫn Cần, lúc đó tiếng la hét mới chịu dừng lại.
Một khắc sau khi hai người đàn ông kia kéo Mẫn cần ra khỏi phòng liền liếc mắt nhìn Trì Lăng Hạo: "Thái tử gia. . ."
Tay phải Trì Lăng Hạo vung lên, "Các ngươi đi xuống đi."
Kẻ có tiền chính là nhàm chán như vậy đó, cần phải tiêu tiền tìm kích thích.
Khóe miệng An Nhược cong lên, quay họng súng lại, dùng chuôi súng gõ mạnh vào đầu Trì Lăng Hạo một cái.
Kiểu tóc cầu kỳ của Trì Lăng Hạo thoáng chốc trở nên hỗn độn, trong giọng nói mang theo sự lạnh lùng, "Chị dâu, đầu có thể rơi chứ tóc không thể loạn, chị xuống tay chú ý một chút!"
An Nhược nhíu mày a... một tiếng, ngay lập tức dùng ngón trỏ và ngón áp út tiếp tục vò tóc Trì Lăng Hạo.
Trì Lăng Hạo nhíu chặt lông mày, bàn tay dùng lực giữ chặt lấy cổ tay An Nhược, dùng năm phần sức bóp mạnh cổ tay cô.
Trì Lăng Hạo nhớ, phụ nữ làm từ nước, mặc dù chỉ dùng năm phần sức, nhưng đã đủ để cho An Nhược gào khóc kêu to.
Nhưng khi nhìn thấy ý cười trên mặt An Nhược Trì Lăng Hạo không khỏi kinh ngạc, đây rốt cuộc có phải phụ nữ không vậy?






Khẩu súng này, cô muốn!
Sau một hồi suy nghĩ, Trì Lăng Hạo đưa ra đáp án, An Nhược không phải là phụ nữ. Ngẫm lại thì cũng đúng, cái tên Lục Mặc Hiên này cường đại đến mức vượt qua cả phạm trù về đàn ông, thì người đàn bà mà hắn nhìn trúng chắc chắn cũng không phải là người bình thường.
"Chị dâu, vừa rồi tôi chỉ là muốn thử chị một chút thôi, tôi muốn xem thử xem người đàn bà mà Lục Mặc Hiên chọn rốt cuộc là người như thế nào thôi. Chị hung dữ như vậy, Lục Mặc Hiên quản được chị sao?" Trì Lăng Hạo buông cánh tay đang bị hắn nắm chặt của An Nhược ra, sau đó liền ngăn cản hành động chà đạp đầu tóc hắn của An Nhược.
"Không phải anh muốn giỡn sao? Tôi đây sẽ giỡn vơi anh tới cùng, Lục Mặc Hiên đã nói rồi, anh ấy muốn tôi chỉnh chết anh. Anh xem, người anh kết nghĩa của anh cũng không thèm quan tâm đến sống chết của anh, vậy tôi việc gì phải bỏ qua cho anh? Anh nói xem có phải vậy không?" An Nhược nắm lấy khẩu súng nhắm vào Trì Lăng Hạo đang ngồi trên sofa mà bóp cò.
Đạn lao ra khỏi nòng súng mà không phát ra bất cứ một âm thanh nào, một góc của sofa xuất hiện lỗ thủng, toát ra một làn khói trắng.
Huống chi, ba con chó kia lại béo tốt như vậy.
Rốt cuộc thì An Nhược đã làm như thế nào vậy?
An Nhược nghiêng đầu liếc mắt nhìn Mẫn Cần một cái, sau đó dơ tay nhẹ nhàng ngoắc ngoắc vài cái, "Làm như thế nào ư? Đương nhiên là phải dùng cái đầu rồi, bất quá, hình như có người chẳng có chút chất xám nào."
Mẫn Cần nghe thấy thế, mặt vốn trắng bệch nay càng trắng hơn, từ trước đến nay An Nhược mắng chửi người không bao giờ dùng từ ngữ thô tục, nói cô ta không có đầu óc! Mặc dù cô ta bị đánh hôn mê bất tỉnh, mặc dù An Nhược đã cứu cô ta, nhưng tốt xấu gì cô ta cũng là người tốt nghiệp đại học chính quy mà!
Hai mắt Mẫn Cần lóe lên một tia phẫn hận, nhưng không thể phát tác. Địa vị của An Nhược ở Mậu Hưng còn cao hơn cả Triệu Thâm Du gấp nhiều lần. Triệu Thâm Du hiển nhiên không tiêu hóa được cái sự thật này, không có cách nào đối mặt với sự thật nên mới tức đến mức ốm liệt giường như vậy.
An Nhược bây giờ, không những Mẫn Cần không thể đắc tội, mà ngược lại còn phải lấy lòng cô. Sự phát triển sau này của Mậu Hưng như thế nào, tất cả đều phải dựa vào An Nhược.
Nghĩ tới đây, khuôn mặt trắng bệch của Mẫn Cần lộ ra tươi cười, khóe mắt cũng đã nhắm thành một đường. Nếu trên mặt Mẫn Cần không chát đầy phấn, thì khi cô ta cười như vậy trông cũng chẳng đến nỗi nào.
Nhưng bây giờ thì. . . trông chẳng khác gì ma nữ! An Nhược khoát khoát