XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Tác giả: Y Lạc Thành

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.

ền ra, túi xách đề ở phía trước, An Nhược đang định thò tay ra lấy điện thoại thì đột nhiên Lục Mặc Hiên vươn tay ra đoạt mất.
Lục Mặc Hiên mò tay vào trong túi xách của An Nhược lấy điện thoại ra rồi nói: "Anh nghe giúp em, cứ chuyên tâm lái xe đi."
Lục Mặc Hiên chỉ vứt xuống một câu như thế rồi nhanh chóng ấn phím nghe, "Alo, xin hỏi ai vậy ạ?"
An Nhược liếc mắt nhìn Lục Mặc Hiên một cái, trong danh bạ điện thoại không phải có lưu tên người gọi đó sao, vậy sao còn hỏi ai đó? Trừ phi, người đang gọi đến không có tên trong danh bạ của cô.
Lục Mặc Hiên bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, vẻ mặt vô cùng niềm nở cung kính đáp: "Dạ, bác gái, An Nhược đang lái xe không tiện nghe điện thoại nên cháu nghe giúp cô ấy. Dạ, được ạ, cháu sẽ nói với cô ấy, bác cứ yên tâm... Cháu tên là Lục Mặc Hiên, là bạn trai của An Nhược ạ. Vẫn chưa đến thăm bác, thật sự là rất có lỗi. Dạ được ạ, bác gái khác khí quá, về sau cháu chính là con trai của bác."
Cả người An Nhược cứng đờ, liếc mắt nhìn về phía anh: "Sao anh lại tùy tiện nhận điện thoại của mẹ em, em vẫn chưa nói với mẹ em về anh."
Lục Mặc Hiên để điện thoại vào trong túi, lời nói vô cùng ủy khuất: "Bà xã, em không lưu số điện thoại, anh nghe xong mới biết là bác gái gọi. Bác gái bảo em về nhà một chuyến, có chuyện muốn nói với em. Bà xã, anh cùng về với em nha. À không phải, anh phải gọi bác gái là mẹ mới phải."
An Nhược vuốt trán nói: "Lục Mặc Hiên, em dự định sẽ về một mình trước, nói rõ chuyện của hai chúng ta đã, sau đó mới dẫn anh về nhà. Tim mẹ em không tốt, đột ngột thông báo như vậy, em sợ mẹ em không tiêu hóa kịp. Huống hồ..."
An Nhược không nói tiếp, trước kia ba cô cũng là quân nhân, về sau không biết đã xảy ra chuyện gì, mẹ vẫn không muốn cô gả cho quân nhân.
"Bà xã, em đã đồng ý với anh ngày mai đến cục dân chính đăng ký kết hôn, dù sao cũng không thể nào cưới giấu được đâu, sao có thể lén lút giấu anh đi như vậy được." Lục Mặc Hiên nói xong không thèm nhìn An Nhược liền quay đầu đi.
Lục Mặc Hiên bây giờ giống như đang... làm nũng.
An Nhược vỗ vỗ vào vô lăng: "Em không nghĩ muốn cưới trộm."
Lục Mặc Hiên sau khi nghe xong câu này, lập tức quay đầu, hai mắt sáng lên: "Anh sẽ hiếu thảo với bác gái, từ từ nói chuyện với bà, bà chắc chắn sẽ chấp nhận người con rể này!"
An Nhược mấp máy môi, "Vết thương trên vai anh ngàn vạn lần không được để mẹ em phát hiện, anh là quân nhân, lúc nào cũng có thể gặp phải nguy hiểm, mẹ em không hy vọng..."
Lục Mặc Hiên cắt ngang lời An Nhược, "Trên đời này, người có thể lấy đi tính mạng của Lục Mặc Hiên anh chỉ có một mình em, trừ lần này ra, những kẻ khác muốn động đến một cọng lông tơ của anh thôi cũng khó."
Lục Mặc Hiên dừng một chút rồi lại nói tiếp, "Nếu em không đi đăng ký kết hôn với anh, không dẫn anh về nhà, mới chính là muốn lấy mạng anh."
Lục Mặc Hiên không chỉ có thể giở trò lưu manh, mà còn có thể quấn quít làm phiền, dây dưa không dứt!
An Nhược nhìn thẳng về phía trước, nhấn mạnh chân ga, Land Rover đột ngột tăng thêm 20 km/h nữa.
Hồi lâu không nghe thấy An Nhược trả lời, Lục Mặc Hiên trực tiếp tung ra đòn sát thủ, "Mẹ em chắc hẳn không biết em giỏi võ, cũng sẽ không biết em giỏi bắn súng thế nào."
An Nhược đập mạnh vào vô lăng: "Dẫn anh về! Câm miệng lại cho em!"
Mắt Lục Mặc Hiên chợt lóe lên, nguyện vọng được thỏa mãn, Lục Mặc Hiên thoải mái tựa người vào lưng ghế.
"Bà xã, chẳng phải em nói bản kiểm điểm 1000 chữ sao? Sao đột nhiên lại tăng lên thành 1500 chữ vậy? Tại sao vậy?" Lục Mặc Hiên tay trái cầm một tờ giấy A4, tay phải cầm một cái bút lông, thẳng tắp đứng trong máy giặt, hai mắt lộ ra vẻ khát khao, thiếu mỗi nước dẩu môi lên nữa thôi.
An Nhược tùy tiện lật giở cuốn tạp chí quân sự, sau đó cười tít mắt đưa cho Lục Mặc Hiên, "Lót cuốn tạp chí này ở dưới, như vậy khi viết cũng sẽ dễ dàng hơn chút. Nhiều hơn có 500 chữ thôi mà, ngoan ngoãn viết cho em, không được thiếu một chữ, chờ anh viết xong, em sẽ quét trên máy vi tính, sau khi nhập vào word, kiểm tra số lượng từ, dấu chấm câu không được tính là một chữ." Lúc An Nhược nói, khóe môi càng lúc càng cong.
Mới đầu, khi Lục Mặc Hiên nghe thấy sẽ nhập vào Word thì vô cùng cao hứng, khi Word thống kê số lượng từ luôn tính cả dấu câu.
Như vậy khi viết, anh hoàn toàn có thể thêm dấu chấm than, dấu chấm dấu phẩy, dấu ngoặc kép....
Nhưng nghe đến vế sau, mặt anh lập tức xụ xuống, 1500 chữ, chữ thật, Lục Mặc Hiên thầm thở dài, An Nhược quá độc ác!
"Anh ở trong này từ từ viết, nếu như mỏi lưng thì em đã lấy cho anh một cái đệm lót rồi đó. Em vào bếp nấu mì, sẽ ưu tiên cho anh một quả trứng gà." An Nhược đầu hơi nghiêng, nhìn về phía Lục Mặc Hiên nói.
Lục Mặc Hiên lắc lắc đầu, "Vết thương nhỏ thôi, toàn thân cũng không hề đau nhức, bà xã, anh nhất đinh sẽ viết thật tốt bản kiểm điểm này. Lúc nấu mì, cẩn thật bỏng tay."
Nói xong anh lập tức cúi đầu, tập trung tinh thần tìm từ ngữ, bản kiểm điểm này nhất định phải viết thật tình cảm, tốt nhất và viết thật như tình, khiến cho tâm can của An Nhược bị