pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1355 lượt.

của anh Ngụy, cô cũng không có bất kể sức phòng ngự nào.
Tay phải cầm mấy túi, tay trái cầm mấy túi, thậm chí Ngụy Sở còn theo nguyên tắc bạn của bạn gái cũng phải chăm sóc cẩn thận, cầm lấy hơn một nửa số đồ đạc Trần Nguyệt đã mua, trong khi Trần Nguyệt còn đang bất ngờ, Ngụy Sở đã lên tiếng chào nhà họ Trang và nhà họ Dương, dù cầm theo túi lớn túi nhỏ vẫn không ảnh hưởng tới phong thái tinh anh.






"Người đàn ông tốt nhất trên đời nha." Trần Nguyệt nhìn bóng lưng Ngụy Sở, cảm thán trong lòng, người như Ngụy Sở lại bằng lòng làm cu li cho Tô Nhạc, thậm chí cả đồ của cô cũng đồng ý cầm giúp, không mảy may cảm thấy loại đàn ông tuấn tú nhiều tiền như mình khác với những người đàn ông bình thường khác. Không tỏ vẻ khoe khoang của kẻ có tiền trước mặt bạn bè của bạn gái, cũng không ra vẻ kênh kiệu của đại thần, một người đàn ông như vậy lại bằng lòng làm những chuyện này cho Tô Nhạc, nếu nói tình cảm của anh đối với Tô Nhạc không sâu đậm, đánh chết cô cũng không tin.
Cô lại nghiêng đầu nhìn Tô Nhạc, không biết làm việc nhà, không thích nấu cơm, ghét phải rửa bát, có khuynh hướng theo chủ nghĩa nữ quyền, diện mạo tuy đẹp nhưng cũng chẳng phải mỹ nữ tuyệt thế. Cô không khỏi lắc đầu, đại thần cũng có khuyết điểm, ví dụ như ánh mắt nhìn người, quá kém cỏi!
Tô Nhạc cầm theo một chiếc túi xách nhỏ, theo Ngụy Sở ra khỏi quán trà, híp mắt cười nhìn Trần Nguyệt kinh hoàng nhận lấy mấy thứ từ tay Ngụy Sở, ngơ ngác đứng bên cạnh cửa xe của mình cười gượng: "Anh Ngụy, cảm ơn, rất cảm ơn ạ."
"Không có gì, em là bạn Tô Nhạc thì cũng là bạn anh, rất cảm ơn em ngày thường đã chăm sóc Tô Nhạc." Thái độ của Ngụy Sở đối với Trần Nguyệt rất ôn hòa, khiến cho Trần Nguyệt được quan tâm quá mà cảm thấy hoảng hốt.
Thực ra cô không biết Ngụy Sở chỉ đang cảm ơn sự chăm sóc và giữ gìn của cô đối với Tô Nhạc mà thôi. Một tình bạn chân thành không đổi, Tô Nhạc có người bạn như vậy chăm sóc, anh thật lòng muốn cảm ơn.
"Tôi tuyệt đối không phụ sự tín nhiệm của tổ chức."






Kẻ thứ ba
... tình cảm không phụ thuộc vào chuyện có người khác xuất hiện hay không, mà phụ thuộc vào thái độ của người trong cuộc.
Trầm Khai không trở lại tìm Tô Nhạc, Tô Nhạc cũng không hơi đâu tự tìm rắc rối. Nhưng cô vẫn cố ý giấu chuyện này, không nói cho mẹ già nhà mình. Nghĩ tới người mẹ mấy ngày nay lại đi du lịch, Tô Nhạc không muốn chuyện này ảnh hưởng tới tâm trạng của mẹ.
Việc hợp tác giữa Bách Sinh và Kim Sở đã tiến đến giai đoạn hoàn thành, Tô Nhạc cũng yên tâm, còn một số vấn đề về phân chia kinh tế và lợi ích cho từng công ty, cô không thể tự quyết định nên giao lại cho giám đốc Giang Đình phụ trách, cô chỉ cần thẩm tra đối chiếu với kế hoạch là được.
Mấy ngày nay cô không tới văn phòng của Kim Sở nữa mà ở lại Bách Sinh xử lý một số chuyện. Thỉnh thoảng, sau khi tan tầm, cô lại cùng Ngụy Sở ra ngoài dùng cơm, xem phim, cảm giác cũng không tệ. Cô cũng không thích loại tình yêu tràn đầy nhiệt huyết như trên truyền hình, cứ thuận theo tự nhiên là tốt rồi.
"Đàm Vi?" Tô Nhạc không có một chút ấn tượng đối với cái tên xa lạ này, ngơ ngác nhìn Giang Đình, không biết người này thì có liên quan gì tới mình: "Người này, làm sao ạ?"
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Tô Nhạc, Giang Đình ngừng lại một chút: "Thì ra em không quen, không có gì, chỉ là hai ngày nay chị tới Kim Sở, thấy quan hệ cô ấy và tổng giám đốc Kim Sở dường như không tệ, nghĩ rằng em có biết."
"Thì ra là vậy." Tô Nhạc cười ra khỏi phòng làm việc của Giang Đình. Cô hiểu tính cách của Giang Đình, người phụ nữ này không thích xen vào việc của người khác, mà quan hệ của cô và Ngụy Sở, có lẽ Giang Đình đã nhìn ra được phần nào. Vậy Giang Đình nói cho cô chuyện của Đàm Vi này và Ngụy Sở là muốn bảo mình nên để ý người này một chút sao?
Sức hấp dẫn của Ngụy Sở lớn thế nào, cô rất rõ ràng, có người phụ nữ khác thích anh cũng không phải chuyện không thể hiểu được. Tô Nhạc lấy di động ra rồi lại để lại vào túi. Hiện giờ, cô tra hỏi hay dò xét đều được, nhưng nếu một người đàn ông đã muốn ngoại tình, cho dùng người phụ nữ kia có khóc lóc, có náo loạn, tất cả đều vô dụng.
Chỉ cần coi đây là cái gương một chiều là được, nhìn xem Ngụy Sở thật lòng với cô, hay còn đong đưa trước mặt người phụ nữ khác.
Dưới ánh mắt vô cùng hâm mộ của đồng nghiệp, cô chuyển đồ đạc cá nhân vào phòng làm việc mới, sắp xếp công việc chưa lâu đã tới giờ tan tầm. Đúng lúc này, điện thoại của Tô Nhạc cũng vang lên.
Là điện thoại của Ngụy Sở, gọi cô tới Kim Sở chờ anh về cùng. Tô Nhạc suy nghĩ một chút, không từ chối, cầm túi xách đi tới Kim Sở. Vừa bước vào Kim Sở đã có một số người quen tới chào hỏi, còn có hai người như vô ý nhắc tới cô Đàm đó.
Cô cười bước vào thang máy, ấn số tầng, đợi cửa đóng vào xong, nụ cười trên mặt Tô Nhạc cũng dần tan biến, nhiều người nhắc tới Đàm Vi như vậy, còn dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, chứng tỏ giữa Đàm Vi và Ngụy Sở nhất