Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

trang trí đẹp nhưng rất đắt, không nhiều khách, vì vậy Trần nguyệt dễ dàng nhận ra Trang Vệ. Nhìn thế này, có vẻ như đi xem mặt?
Trần Nguyệt nhìn về phía Tô Nhạc, vẻ mặt Tô Nhạc vẫn như bình thường, Trần Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn chưa thở hết một hơi đã thấy Trang Vệ đi về phía này, còn bố mẹ Trang Vệ cũng đang nhìn lại đây.






Thủ đoạn mềm dẻo
Bạn gái của mình đương nhiên còn phải thương yêu gấp bội, mình đặt cô ấy trong tim, làm cô ấy đau lòng chẳng khác nào làm chính tim mình đau
Tô Nhạc cảm thấy ánh mắt bố mẹ Trang Vệ nhìn mình có chút phức tạp. Ngày đó, cô đã từng gặp hai người, tính cách của bọn họ rất nghiêm túc, cũng là người vô cùng lễ nghĩa. Ông Trang trước kia chỉ là một thợ mộc, sau đó ông mở một xưởng sản xuất tư nhân, tiếp đó càng làm càng lớn, cho tới khi có quy mô như hiện nay, xưởng sản xuất trước kia cũng biến thành một công ty chuyên chế tạo những loại dụng cụ sinh hoạt.
Nhìn thấy Tô Nhạc, hai người có chút mất tự nhiên, họ biết tính cách con trai mình, ngày đó bọn họ rất hài lòng về Tô Nhạc, cũng tin tưởng Tô Nhạc sẽ làm tốt vai trò bà chủ gia đình. Chỉ không ngờ con trai nhà mình lại làm chuyện chân đạp hai thuyền, khiến cho lớp già bọn họ thật mất mặt. Mà hoàn cảnh xem mặt hiện giờ lại để cho Tô Nhạc nhìn thấy, bọn họ càng nghĩ càng khó xử.
"Chào cô chú." Tô Nhạc thấy khoảng cách giữa cô và bọn họ rất gần, đành phải đứng dậy bắt chuyện với hai người, mặc dù trong lòng cô ghét bỏ Trang Vệ nhưng là một vãn bối, cô vẫn tôn trọng bọn họ.
"Ông bà Trang, ông bà Dương, hôm nay thật khéo." Sau khi biết Tô Nhạc đang uống trà ở đâu, lại nghe Tô Nhạc nói đã mua rất nhiều thứ, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Ngụy Sở vẫn quyết định tới đón Tô Nhạc, không ngờ vừa bước vào đây đã nhìn thấy người nhà họ Trang và họ Dương, nhìn thế này có vẻ như Trang Vệ định xem mặt con gái nhà họ Dương?
"Tổng giám đốc Ngụy." Ông Trang nhìn thấy Ngụy Sở, nét mặt lộ ra vài phần kính nể, tuy tuổi ông hơn Ngụy Sở rất nhiều, nhưng hiện giờ việc làm ăn của nhà họ Trang quả thật không thể so với công ty của Ngụy Sở: "Thật không ngờ tổng giám đốc Ngụy cũng tới uống trà, chi bằng ngồi cùng chúng tôi đi."
Người nhà họ Dương nghe vậy cũng phụ họa theo, trên thương trường có nhiều quan hệ vẫn tốt hơn.
"Không cần, tôi chỉ tới đón bạn gái thôi." Ngụy Sở cười ôn hòa: "Con gái mà, nhìn thấy thứ gì đẹp đều muốn mua, tuy không có thời gian đi cùng cô ấy nhưng tới đón cô ấy, giúp cô ấy xách đồ, làm lái xe thì không có vấn đề gì."
"À." Ông Trang cười nói: "Không biết con gái nhà ai mà được tổng giám đốc săn sóc như vậy, mấy người già cả chúng tôi cũng muốn gặp một lần."
"Ông Trang thật biết nói đùa, ông Dương có thể không biết bạn gái tôi, nhưng ông nhất định là biết." Nói xong, anh đi tới bên cạnh Tô Nhạc, cầm lấy tay cô: "Tôi cũng không ngờ ông Trang lại biết Nhạc Nhạc, đây đúng là duyên phận."
Khi nghe tới hai chữ "Nhạc Nhạc", Tô Nhạc rùng mình một cái, nhưng tay lại bị người ta nắm càng chặt, cô yên lặng nhìn bức vẽ hoa mẫu đơn trên tường.
Hai người lớn nhà họ Trang nhìn Ngụy Sở một lát, lại nhìn con trai nhà mình một lát, trong lòng hiểu rõ con trai nhà mình không còn đất diễn nữa, làm cha mẹ tuy đều thiên vị con cái mình, nhưng thật sự không thể so con trai với người đang đứng trước mặt này được.
"Nhạc Nhạc, em cũng đừng đứng nữa." Ngụy Sở cười để Tô Nhạc ngồi xuống xong mới vừa cười vừa nói với mấy người kia: "Phải chăng ông bà Dương và ông bà Trang có chuyện cần nói, có phải chúng tôi đã quấy rầy mọi người không?"
"Không có, không có." Ông Dương nghe vậy vội vàng cười khen ngợi Tô Nhạc: "Bạn gái tổng giám đốc Ngụy thật đẹp, thảo nào tổng giám đốc lại dịu dàng chăm sóc như thế."
"Bạn gái của mình đương nhiên còn phải thương yêu gấp bội, mình đặt cô ấy trong tim, làm cô ấy đau lòng chẳng khác nào làm chính tim mình đau." Ngụy Sở cười nói.
Tô Nhạc nghe xong câu này, trong lòng thoáng rung động, những lời này có thể mượn để viết vào tiểu thuyết. Câu nói này thật sự rất tình cảm, ngay cả trái tim cô cũng không nhịn được mà đập nhanh hơn hai nhịp. Quả nhiên lời ngon ngọt có lực sát thương, mà lời ngon ngọt của đàn ông tốt còn có lực sát thương hơn gấp bội.
Trần Nguyệt ở bên cạnh nhìn sắc mặt Trang Vệ càng lúc càng thảm hại, cô đặt tách trà trong tay xuống, trong lòng cảm khái nghĩ, rõ ràng là anh Ngụy chẳng nói chuyện gì quá đáng, vì sao cô lại cảm thấy lời này của anh Ngụy có sức công phá vô cùng mạnh mẽ đối với loại đàn ông cặn bã như Trang Vệ nhỉ?
Quả nhiên dùng thủ đoạn mềm dẻo, giết người không thấy máu mới là biện pháp hay.
Ngụy Sở cũng không muốn để Tô Nhạc tiếp tục ở lại đây, anh nhìn về phía Trần Nguyệt: "Đàn em, còn muốn uống trà nữa không, anh gọi người mang thêm một ấm trà mới đến."
"Không cần, không cần, em uống xong rồi." Trần Nguyệt thu cánh tay vừa định cầm lấy cốc trà về, cười gượng nói: "Uống quá nhiều trà không tốt cho làn da, không tốt." Quả nhiên dưới loại câu hỏi "dịu dàng" này