Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.

g phải người ta nói "ánh trăng đại biểu lòng tôi" sao, ánh trăng chẳng phải cũng là thứ hay biến hóa đấy sao?
Mấy ngày gần đây, công nhân viên chức của Kim Sở như chìm đắm trong làn gió xuân tươi mát, giám đốc các phòng ban cũng nghi ngờ có phải sếp lớn nhà mình đã ký được một hạng mục hợp tác siêu lớn hay không, đã vài ngày chưa phê bình ai, ngay cả số liệu viết sai cũng chỉ bị sếp nói hai câu rồi thôi, những ngày tốt đẹp như vậy khiến họ thấp thỏm bất an, thậm chí còn có người nghi ngờ sếp lớn bị trúng tà.
Chỉ có Trần Húc là vẫn giữ vẻ mặt bình thường xử lý công việc, ông sếp như thép khối đá tảng nhà mình đã mềm thành nước trong tay Tô Nhạc rồi, tâm trạng tốt cũng đúng thôi. Chỉ là, hạng mục hợp tác giữa Bách Sinh và Kim Sở đã sắp hoàn thành, không biết khi Tô Nhạc đã trở về Bách Sinh, thái độ của sếp có còn như gió xuân ấm áp nữa hay không?
Một số nhân viên của Kim Sở đều đoán quan hệ của Tô Nhạc và sếp lớn nhà mình không bình thường, làm cùng nhau một thời gian, bọn họ bắt đầu cảm thấy sếp nhà mình thật tinh mắt, cô Tô này rất biết cách cư xử, hơn nữa, trong công việc không bao giờ dựa vào quan hệ với sếp, nếu sai nhất định sẽ sửa, nếu cảm thấy ý kiến của đối phương có lý nhất định sẽ dùng. Tô Nhạc cũng không giống như loại phụ nữ thích dựa vào đại gia, thích mặc quần áo đẹp, mà là hoàn cảnh nào thì ăn mặc phù hợp với hoàn cảnh đó, phong cách làm việc này khiến cho những cô gái vốn không thích cô cũng phải nể phục vài phần.
Đăng một chương mới xong, Tô Nhạc cầm lên một quả táo đã rửa sạch, vừa gặm vừa nhàn nhã đi dạo diễn đàn, sau đó... chờ tin nhắn của Ngụy Sở.
Phần lớn là những lời vô bổ, nhưng mỗi tối, Ngụy Sở lại không biết mệt với hành vi ngốc nghếch này, Tô Nhạc cảm thấy cô đang quen với một Ngụy Sở hoàn toàn mới, người này trong mắt cô chính là một người đàn ông bình thường, những thứ thần bí hay tỏa sáng đều không còn, khiến cho tình cảm của cô đối với Ngụy Sở tăng lên không ít.
"Em phải đi ngủ rồi, ngủ ngon nhé." Tô Nhạc tắm rửa xong, thay quần áo, chúc Ngụy Sở ngủ ngon rồi mới đi ngủ.
Ngụy Sở ngồi ở đầu giường, nhìn tin nhắn trên điện thoại, gương mặt lộ ra một nụ cười. Trên đầu gối anh đặt một chiếc máy tích, trong đó có một câu nói: "Tiến hành theo chất lượng, để người bạn thích dần dần quen với sự tồn tại của bạn."
Anh sờ sờ cằm, trang web này hình như cần người đầu tư, ý đồ hợp tác này có thể suy nghĩ!






Thứ sáu, Ngụy Sở lái xe đưa Tô Nhạc tới dưới nhà Trần Nguyệt, nói một đống lời chú ý an toàn, còn nói nếu mua quá nhiều thì gọi anh tới cầm giúp rồi mới không cam lòng lái xe đi.
"Nhạc Nhạc bé nhỏ, chủ nhân cái xe đắt tiền vừa mới đưa cậu tới là ai vậy?" Đúng lúc Trần Nguyệt xuống lầu, kịp nhìn thấy chiếc xe màu đen vừa mới rời đi, nhất thời hứng thú nhìn Tô Nhạc.
"À, bạn trai thử việc của tớ." Tô Nhạc không che giấu, việc này cũng không cần giấu giếm với bạn tốt: "Cậu tìm chút thời gian, tớ bảo anh ấy mời cơm."
"Sao, hào phóng như vậy cơ à, là ai vậy?" Trần Nguyệt vừa nghe đã thấy hứng thú, Tô Nhạc đã tìm được bạn trai mới, tuy có thêm hai chữ thử việc, cô cũng tự động bỏ quên.
"Cậu cũng quen." Tô Nhạc cười, đi cùng Trần Nguyệt tới bãi đỗ xe, khi Trần Nguyệt đang mở cửa xe mới mở miệng nói: "Anh ấy là đàn anh trên chúng ta hai khóa, Ngụy Sở."
Trần Nguyệt vô cùng tán thành: "Chính xác, tên phú nhị đại này bị nhà hắn làm hư rồi, nghĩ mọi việc đều theo ý thích của hắn, tất cả mọi thứ trên thế giới đều là của hắn."
Tô Nhạc cúi đầu không nói gì, thời gian cô ở bên Trang Vệ không ngắn, Trang Vệ cũng đối với cô rất tốt, không biết đã thay đổi từ khi nào. Trái tim con người là thứ dễ thay đổi, không phải người ta nói "ánh trăng đại biểu lòng tôi" sao, ánh trăng chẳng phải cũng là thứ hay biến hóa đấy sao?
"Còn đang nghĩ đến cái tên vô liêm sỉ kia à?" Trần Nguyệt thấy Tô Nhạc tỏ vẻ như vậy, hơi giận: "Cũng chỉ là một tên phú nhị đại mà thôi, sao có thể so được với Ngụy đại thần trẻ tuổi, đầy hứa hẹn, phong thái bức người, nhã nhặn, biết lùi biết tiến."
Tô Nhạc khinh thường liếc mắt một cái: "Ngụy đại thần trong cảm nhận của cậu đã tan biến trong lòng tớ rồi."
"Đàn ông chỉ gỡ bỏ cái mặt nạ tinh anh trước mặt người mình thích thôi, cậu đừng quá đáng." Trần Nguyệt lườm Tô Nhạc, xoay người lấy từ trong túi xách ra một chiếc vòng cổ, phía trên là một hình tượng phật bằng ngọc nho nhỏ, tuy không lớn nhưng chất liệu vô cùng tốt.
"Đây là khai quang ngọc phật tớ mua cho cậu, cầm lấy, miễn cho sau này lây một đống vận rủi lên người tớ." Trần Nguyệt nhớ đến chuyện Tô Nhạc bị người khác sao chép đồ án, lại bị người ta đào góc tường, lập tức nhận định Tô Nhạc bị xui xẻo.
Biết Trần Nguyệt mạnh miệng nhưng mềm lòng, Tô Nhạc nhận lấy đeo lên cổ, cười nói cảm ơn, trong khi quay đầu lại thấy Trang Vệ và một cô gái trẻ đi vào, phía trước bọn họ còn có hai đôi nam nữ trung niên, hai người trong đó Tô Nhạc có biết, chính là bố mẹ Trang Vệ.
Trần Nguyệt cũng nhìn thấy cảnh này, quán trà này


XtGem Forum catalog