Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

ầng ngoại ba tầng thật kín, sau đó ôm vào trong ngực ngủ say.
Ta rón ra rón rén muốn đạp chân ra bên ngoài, lại đạp lên hư không, giày thêu rớt ra, trong khoảnh khắc, bụi cỏ phát ra thanh âm lay động. Ta cương cứng thân mình cúi đầu nhìn lại, rốt cục phát hiện bản thân ở trên đỉnh cây cổ thụ cao chọc trời, cách mặt đất mấy chục thước, bên cạnh còn có cái tổ chim, bên trong mấy chích chim non ngó đầu nhìn tứ phía nhìn không hoan nghênh khách, líu ríu không biết nghị luận cái gì.
Ta dùng sức bắt lấy áo choàng lông bảo trì cân bằng, Thác Bạt Tuyệt Mệnh hơi hơi mở mắt ra, rất là vui sướng ôm chặt ta ba phần:
“Ngươi tỉnh rồi?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh rốt cục giải thích: “Đầu ngươi bị thương không nhẹ, bất tỉnh hai ngày,sau khi ta băng bó cho ngươi, e sợ bị đuổi bắt, không có chỗ dừng lại thích hợp, suốt đêm chạy đi, kết quả ăn ngủ hoang dã. Đừng sợ sói phía dưới, ngày mai buổi sáng bọn chúng sẽ đi, đến lúc đó ta lại mang ngươi vào thành…”
Ta sờ sờ mảnh vải trên đầu được cẩn thận băng bó khéo léo, cảm thấy càng đau, hỏi lại: “Thạch Đầu đâu?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh giống đứa trẻ hiếu kì, lóe sáng rực rỡ nhìn ta hỏi: “Vì cái gì hỗn đản kia đánh ngươi, ngươi còn chết sống muốn đi theo hắn? Chẳng lẽ ngươi thực trời sinh thích bị đánh?”
Ta giống người máy giống nhau thong thả hoạt động cổ, chậm rãi nhìn về phía nắm đấm phát ra tiếng lách cách của hắn, lại chậm rãi nhìn về phía vẻ mặt nóng lòng muốn thử của hắn, trái phải lắc đầu, vẫn lắc đến mức cổ nhức ê ẩm, hắn mới chậm rãi buông lỏng nắm đấm ra, tiếp tục nghiêng đầu nhìn chằm chằm ta xem, vẻ mặt hoang mang.
Ta lưng từng trận lạnh cả người, cấp bách lấy ra từ trong ngực bình nhỏ đựng thuốc trang điểm, đổ ra một chút bột thuốc tẩy trang bột lên khăn tay, hướng trên mặt liều mạng lau lại chùi, hao phí non nửa canh giờ mới khiến vết thương dịch dung bền chắc tháo đi, sau đó giải thích rõ ràng cái cẩu huyết nhân kế kia từ đầu tới đuôi một phen.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh không hoang mang, hai mắt hắn bắn thẳng tới, thoạt nhìn tựa như mèo đực động dục ở cách vách nhà của ta trước khi xuyên qua, chỉ kém không có dựng thẳng lông, chụp lên cắn cổ loạn liếm… Mặt hắn càng dựa vào càng gần.
Ta nổi giận bùng nổ nhanh hơn so với hắn, lập tức nhảy dựng lên, không chút do dự một bộ móng tay quạt đi qua, đọng lại chính xác kéo dài ở trên khuôn mặt tuấn tú của hắn, đánh ra năm vệt dấu tay đỏ, bàn tay chính mình cũng đỏ.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh nghiêng đầu chần chờ hồi lâu, kéo móng tay của ta xoa xoa hỏi: “Đau không?”
Ta tỉnh táo lại, hỏi hắn: “Thạch Đầu không có thân nhân, xưa nay đối đãi ngươi như anh trai ruột, ta mặc dù lòng còn khúc mắc, lại tự hỏi chưa bao giờ làm hành vi gì câu dẫn ám chỉ với ngươi, ngươi lại lén lút theo sau chúng ta, còn ngang ngược đem vợ của huynh đệ cướp đi, cái này cũng là phong tục thảo nguyên của các ngươi sao? Ngươi mỗi ngày khinh bỉ người Trung Nguyên làm việc ti tiện, chuyên môn lừa gạt các bộ lạc thảo nguyên, nhưng mấy hành động ngươi đã làm, lại cùng những người đó có cái gì bất đồng?”
“Không… Không phải,” Người thảo nguyên sợ nhất là bị người mắng phẩm hạnh ti tiện, mặt của Thác Bạt Tuyệt Mệnh dâng lên đỏ bừng, lắp bắp nói, “Ta đi sau vì muốn làm sáng tỏ chân tướng, liền quay lại bắt hai người của An lạc hầu phủ đến khảo vấn, bọn họ sớm biết rằng ta cùng Thạch Đầu mang theo ngươi đi khắp nơi, mà cái chị gái của Mã quả phụ kia là tiểu thiếp của Tri Phủ, nàng ở trong thôn nghe thấy chúng ta muốn đi Trừng hồ, suốt đêm đi trong thành tìm chị gái khóc kể, còn miêu tả dung mạo của ta, sau khi phủ binh nắm được tờ chứng cớ cáo phát treo giải thưởng, liền dùng bồ câu đưa tin, Long Chiêu Đường được tin tức, tiến đến Trừng hồ vây trặn, bọn họ mặc dù không biết bộ dáng dịch dung của ngươi, nhưng vẫn phái người cải trang, chung quanh tìm tòi người dị tộc, là cặp mắt này của ta giúp cho bọn chúng nhận ra đến đây. Nhưng là ta cũng không có chân chính bán đứng huynh đệ, oan khuất này thật sự gánh không nổi, cho nên muốn đi tìm các ngươi giải thích rõ ràng. Không nghĩ tới Thạch Đầu nhưng lại mang theo ngươi vào Kì Liên Sơn, còn cho ngươi một người ngồi trong rừng rậm, thiếu chút nữa bị gấu ăn mất. Ta lo lắng, cho nên ở phía sau đi theo hai người các ngươi, không nghĩ tới trước đó Thạch Đầu đánh mông ngươi, sau đó thấy trên mặt ngươi có thương tích, trong lòng thật sự tinh thần nổi giận cực kì, cho nên mới mang ngươi rời đi.”
Ta thấy hắn thần sắc thản nhiên, nhớ tới trước khi xuất phát vẻ mặt ăn thịt người của Mã quả phụ kia, trong lòng cũng tin vài phần. Cho dù không tin, cũng không thể ở nơi có bầy sói vây quanh cùng hắn nháo trở mặt, liền bảo trì hoà bình an ủi nói: “Nếu là hiểu lầm, ta sẽ giúp ngươi cùng Thạch Đầu phân tích rõ, mọi người vẫn là anh em tốt thôi, ngươi phát tiết đủ rồi liền mau mau đưa ta trở về, ta cùng Thạch Đầu bồi lễ, mời khách bày rượu xin lỗi ngươi.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lắc đầu, cười lạnh nói: “Nếu không tin huynh đệ, còn làm cái gì huynh đệ? Nếu không phải huynh đệ, vì sao không thể tranh đoạt vợ của hắn? Chú