Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
ng ta trên thảo nguyên vợ xưa nay chỉ dùng để tranh đoạt, ta muốn đem ngươi mang về.”
Ta mắc nghẹn, một hồi lâu mới nói: “Vợ bị cướp đoạt có khả năng sẽ chạy trốn.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh tự tin nói: “Thảo nguyên rộng lớn, không thấy được giới hạn, mặt trên còn có rất nhiều sói, ngươi chạy trốn không được.”
Ta nói: “Nữ nhân cam chịu số phận thế này, ta là không chịu thuận. Chạy trốn không được ta cũng chạy, chỉ cần còn có một hơi, cho dù bị sói ăn, ta cũng chạy.”
“Vì cái gì?” Thác Bạt Tuyệt Mệnh hỏi, “Thạch Đầu có thể cho ngươi ta đều có thể cho ngươi, ngày thậm chí còn có thể càng an ổn. An lạc Hầu cùng Nam Cung Minh tay có dài, cũng duỗi không đến tới trên thảo nguyên, trừ phi bọn họ muốn khơi mào chiến tranh. Nơi đó trời cao chim ưng bay, chim hót hoa thơm, là địa phương rất đẹp, hơn nữa ta sẽ trao toàn bộ trái tim cho ngươi, khiến cho ngươi cất giữ cả đời.”
Ta nói: “Ta đã tuyên thề, đời này trừ bỏ Thạch Đầu ai cũng không cần. Các ngươi hẳn là tin thần linh, vi phạm lời thề sẽ bi sét đánh.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh không thuận theo không buông tha: “Nữ nhân ở thảo nguyên có thể có vài người chồng, ngươi đem trài tim phân cho ta. Thạch Đầu không phục, ta liền cùng hắn đánh tới phục mới thôi.”
Vẻ mặt của hắn thực còn chân thành, tuyệt không giống hay nói giỡn. Ta nghĩ nguyên lý NP đặt ra, tề nhân chi phúc của Lâm Lạc Nhi, kết cục chắc chắn là có một góc cho hắn. Đây không phải tình yêu, tình yêu là “Tình nhân” biểu hiện ở trên lá bài tarot, sau lưng của đôi nam nữ quấn quýt bên nhau luôn là ánh mắt bi thương của người thứ ba. Nếu muốn ba người cùng lúc cười vui, yêu sẽ biến chất, hóa thành tình dục.
Mọi cố gắng cùng kiên trì của ta cũng sẽ hóa thành hư ảo, một lần nữa cùng truyện gốc không có khác biệt.
Câu chuyện xưa tràn ngập cầm thú, xem trong tiểu thuyết là được rồi.
Người sống trên đời, suốt một đời một đôi, rất nhiều.
Ta nghĩ thật lâu, nói cho Thác Bạt Tuyệt Mệnh: “Ngươi có thể phân xé trái tim ngươi cho hai người sao? Trái tim xé mở liền vỡ vụn, tan nát cõi lòng thì chết, như thế nào có thể phân chia?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh trầm mặc không nói.
Ta lại nói: “Ngươi nói ta là nữ nhân tốt, cho nên thích ta. Nhưng là nữ nhân đứng núi này trông núi nọ, có thể tính là tốt sao? Nếu ta không phải nữ nhân tốt đẹp, ngươi còn thích không?”
“Có, ngươi giống anh hùng hơn so với bất cứ ai.” Nếu không có Trung Nguyên cùng thảo nguyên phong tục bất đồng, Lâm Lạc Nhi đơn thuần cùng Thác Bạt Tuyệt Mệnh đơn giản cởi bỏ hiểu lầm, cũng là trời đất tạo nên một đôi. Nếu không có thành kiến còn ở trong lòng, cuộc sống thảo nguyên làm ruộng của Thác Bạt Tuyệt Mệnh cũng là phương hướng tốt thích hợp với ta. Nhưng là cố tình Lâm Lạc Nhi thích là Nam Cung Minh, ta thích Thạch Đầu, sự tình không đi theo kết cục, vì phương hướng đã xảy ra khúc uốn kỳ quái — chỉ có thể bỏ qua.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh cười khổ một chút: “Sau hừng đông, ta đưa ngươi trở về.”
Bầy sói chầm chậm bỏ đi theo ánh sáng mặt trời lên cao.
Thác Bạt vội vàng giục ngựa kéo xe phi nhanh lên đường. Ta nhìn mặt trời tính toán một chút, hắn đi tới phương hướng Kỳ Liên Sơn vị trí tây nam, biết hắn là người giữ chữ tín khiến ta cảm động rất nhiều, rốt cục buông tha khúc mắc. Trên đường tịch liêu hắn ngồi ở ngoài ta ngồi trong xe nhịn không được đánh tiếng bắt chuyện.
Hắn hỏi ta cùng Thạch Đầu chuyện khi đó, ta hào hứng nói: “Tên gia hoả kia là vua trong nhóm trẻ con đánh gà đấu chó một phen bản lĩnh. Từ sau khi làm gãy răng cửa của ta cố ý mấy chuyện xấu mà không có gập ghềnh tranh chấp vẫn tiếp tục. Trộm khoai lang hái quả dại bắt cá mò trộm trứng chim…Đến là hồ nháo. Mùa đông còn chạy trên mặt băng chơi không may rớt xuống sông, sợ tới mức ta ở trên bờ cuồng loạn kêu cứu. Sau đó hắn phát sốt suốt, ở nhà bọc chăn bông bốn năm ngày uống thiệt nhiều dược mới đỡ, còn bị cha hắn đánh cho một trận. Ngày hôm sau tiếp tục nghịch ngợm… Khi ta học dệt vải hắn chạy vào chơi liền làm hỏng khung cửi khiến cho lại bị đánh cho nên hắn bây giờ da đặc biệt dày đều nhờ bị đánh mà ra. Chưa hết còn hại ta cùng nhau không hay ho bị bà ngoại phạt quỳ một thời gian dài…”
Quay trở lại càng nhiều sự tình không hay ho, ta càng không phúc hậu bóc mẽ thật nhiều khuyết điểm của tên khỉ ngốc Thạch Đầu kia, nếu bị hắn nghe thấy tám phần muốn đánh đuổi theo ta cắn. Thác Bạt nghe xong hồi lâu tâm tình rốt cục khoái trá một chút, hắn cũng cùng ta nói lại chuyện cũ về cuộc sống ở trên thảo nguyên: “Bộ lạc của chúng ta rất nghèo túng, nhà của ta năm anh em ông nội ta săn thú tay nghề tuyệt đỉnh, thường xuyên có thể thu bắt chút da thú cùng người Hán đổi này nọ. Trừ bỏ mùa đông gian nan chút, những ngày khác hoàn hảo. Sau đó ta trộm hồ ly của em trai chơi, hắn cùng ta tranh cãi ầm ĩ, mẹ cùng chị gái xưa nay thiên vị ta liền khiển trách em trai không hiểu chuyện. Em trai tức giận trốn đi kết quả chết ở trong đàn sói hoang… Cha tức giận đến không muốn gặp ta, sư phụ ta liền đưa cho cha mẹ hai đầu sơn dương thượng đẳng rồi đem ta mang đi.”
Sự thật với tưởng tư