The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.

ốc! kẻ giết cha của Thạch Đầu là ai cũng không có khả năng là Phương đại hiệp. Phương đại hiệp xuất thân thấp kém, đặc biệt thương tiếc người nghèo khổ. Ngày thường hành hiệp trượng nghĩa làm việc công đạo rất được võ lâm mến trọng, lên trận còn được tiến cử thành minh chủ võ lâm ở Tây Nam. Ai muốn nói bậy về hắn một câu, đều có thể bị người dùng nước miếng làm ngập chết. Ngươi với Thạch Đầu lưỡng tình tương duyệt, Nam Cung Minh cùng An lạc Hầu phủ muốn làm khó. Ta gom tiền mua thưởng kim sát thủ trên giang hồ công khai treo đơn giải thưởng cho nên trừ bỏ những đồ đệ gian ác của Phương đại hiệp, người thông suốt sẽ không khó xử chúng ta. Hơn nữa hắn võ công cao, Thạch Đầu đi theo hắn sẽ không có việc gì.”
“Nguyên lai là người tốt.” Ta thoáng yên tâm trong ba khắc chung, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện suy tư hỏi “Minh chủ võ lâm? Phương đại hiệp… Tên đầy đủ là cái gì?”
Thác Bạt nói: “Phương Phượng Tường.”
Ta ngẩn mắt, trong gốc truyện ngụy quân tử đại hiệp không phải kêu Phương Phượng Tường sao? Tên kia trong ngoài không đồng nhất, ra vẻ đạo mạo làm cho vạn người kính trọng, lén làm việc tung hoả mù, trong bụng tâm cơ thâm trầm giống như nước mực đen. Ta vu oan một tên cầm thú nào cũng không có khả năng vu oan hắn! Thiết Đầu đại thúc chết tám phần cùng với hắn thoát không khỏi liên quan.
Gốc: Kê minh cẩu đạo: Bắt chước tiếng gà gáy rồi giả làm chó để ăn vụng. Nói cách khác là giả nai để gài bẫy, lùa gạt ai đó.
Nỗi buồn của Thạch Đầu.
Thác Bạt bình tĩnh tiếp tục uống trà: “Trà của Trung Nguyên thật thơm…”






Danh tiếng Phương đại hiệp uy chấn giang hồ, là một tấm bài kim tự (biển hiệu chữ vàng) trong chính đạo. Ta đại khái nói ra vài lần hoài nghi đối với hắn, Thác Bạt Tuyệt Mệnh chính là chết sống không tin, còn nói một đống lớn việc Phương đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, trách móc ta đừng nói lung tung về Phương đại hiệp, miễn cho bị người nghe được không tốt. Hắn còn nhận định kẻ thù giết cha của Thạch Đầu là Giang Nam quỷ đạo Mao Phượng Phượng.
Lông (Mao1 ) cái đầu hắn! Ta thật hậm hực… Ta với Phương Phượng Tường vốn không biết nhau, lấy không ra chứng cớ hắn làm chuyện xấu, hơn nữa chính mình đã vu oan Thác Bạt Tuyệt Mệnh vài lần, trong lòng cũng chột dạ, không biết truyện gốc với trong hiện thực có tồn tại hiểu lầm hay không.
1 Mao: cũng có nghĩa là lông tóc
Cuối cùng chúng ta quyết định trước tìm được Thạch Đầu, bàn lại chuyện khác.
Sát thủ đều có bản năng trời sinh lần theo dấu vết, sau khi vòng quanh thật lâu trong hai giờ, Thác Bạt Tuyệt Mệnh tìm được phương hướng bọn họ đi tới, mang theo ta đuổi theo, ước chừng đến thời gian giữa trưa, chúng ta ở quán trà nhỏ tại một cái cửa lối rẽ, gặp Phương Phượng Tường đang một bên uống trà một bên cùng cụ ông nói chuyện phiếm.
Trời sinh một vật khắc một vật, ta đối với sư nương chưa từng gặp mặt của hắn sinh lòng hảo cảm.
Sau khi Phương Phượng Tường thấy hắn thành thật, tiếp tục nói: “Xem ở ngươi là Hắc Điên mời ta uống rượu tình cảm bạn bè, ta đi theo ngươi một chuyến đi, sau khi nhìn thấy Thạch Đầu làm bảo chứng, chứng minh hai người các ngươi chuyện gì cũng chưa phát sinh, Lạc Nhi cô nương danh tiế còn nguyên vẹn, cũng miễn cho ngươi bị sư nương thu thập.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh mặc dù không tình nguyện, vẫn thật ủy khuất đáp ứng.
Phương Phượng Tường liền cùng ông chủ quán trà nhỏ tính tiền, ông chủ quán nghe thấy tên của hắn, hỉ thượng đuôi lông mày, chết sống không chịu lấy tiền. Sau lại bị buộc phải cầm một thỏi bạc lớn, lập tức gói hai bao điểm tâm lớn, cách rèm treo cửa đưa cho ta trên xe. Phương Phượng Tường ngồi đến bên tay phải của Thác Bạt Tuyệt Mệnh đang đánh xe, ngoại trừ hỏi ta có muốn bầu rượu giải khát, mắt nhìn thẳng không có vặn vẹo nghiêng lệch, ngay cả nói cũng không nhiều lời.
Nhưng thật ra ta nhịn không được hỏi hắn: “Ngươi biết ta là Lạc Nhi, hắn là Thạch Đầu, nói vậy biết trên giang hồ hiện tại sự tình huyên náo bay lả tả chứ?”
Phương Phượng Tường nói: “An lạc Hầu lòng dạ xưa nay hẹp hòi, ỷ thế hiếp người, không đề cập tới cũng thế. Nam Cung Minh năm trước vẫn phải chịu cha kiềm chế, tài hoa không thể thi triển, nay vừa mới đương quyền, tất yếu dùng thủ đoạn lôi đình đến trấn áp những người không phục, nhưng Thạch Đầu đều không phải là cố ý phản môn, việc sự tình này có thể tha thứ, hơn nữa hắn thiên phú xuất chúng, làm người độ lượng, tương lai chắc chắn là rường cột chính đạo. Này hai người bởi vì tình yêu nam nữ mà phát sinh ra tình cảnh này, thật sự không thích hợp. Tương lai ta sẽ mời tiền bối nhà hắn đi cùng hắn khuyên bảo thật tốt, có lẽ còn có chừa đường xoay sở.”
Ta nghe được cảm động không thôi, liên thanh nói phải, càng thêm cảm thấy hắn thật không giống cầm thú.
Ánh tà dương chậm rãi đổ xuống, rải trên ruộng lúa ven đường, một vài mảnh vụn vàng kim cùng đỏ hồng. Chúng ta không có đuổi theo Thạch Đầu, e sợ cho trời tối khó chạy xe, liền quyết định ở trong ngôi miếu đổ nát ngủ lại một đêm. Phương Phượng Tường