Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

ù.
Ta nói: “Long Chiêu Đường thích tra tấn người, chưa hẳn sẽ nhanh như vậy động thủ giết chết Thạch Đầu.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh cười khổ nói: “Cho dù Thạch Đầu không chết, nhà lao tại An lạc Hầu phủ, lại cướp đoạt dễ dàng như vậy sao?”
Ta không biết hắn lời này là thật tâm hoặc là giả ý, cũng có một chút hoài nghi hắn hy vọng muốn cưới vợ của huynh đệ đã chết. Nhưng là ta trong lý trí biết được Thạch Đầu không phải do hắn hại, mặc kệ hắn làm gì quyết định, đều là theo lý thường phải làm, ta không thể học não tàn như vậy khóc sướt mướt hồ nháo, cứng rắn buộc hắn đi chịu chết, chính là trong lòng còn ôm có một đường hy vọng: “Nói không chừng, Thạch Đầu có thể chính mình chạy thoát… Hắn giảo hoạt thông minh hơn so với ta, ta đều tránh được ba lượt, hắn hẳn là cứng cỏi hơn… Không bằng, chúng ta đợi chút đi?”
“Ta có trực giác không lành.” Thác Bạt Tuyệt Mệnh cự tuyệt, hắn thấy ta như cha mẹ chết, cả người đều mất hồn, đau lòng khuyên giải an ủi nói, “Ta thề, đợi sau khi ngươi an toàn, ta liền trở về tìm Thạch Đầu, nếu hắn từ trong tay An lạc Hầu chạy thoát, còn tồn tại một hơi thở, ta nhất định đưa hắn tìm đến trả lại ngươi.”
Đây quả thật là an bài tốt nhất, ta lại áy náy vì lòng nghi ngờ của chính mình, nặng nề mà gật gật đầu.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh vội vã đánh xe ngựa liều mạng trốn chạy, nhưng trên người dư độc chưa hết, thường xuyên choáng váng đầu mệt mỏi, đi một chút lại ngừng, tốc độ không nhanh. Ta hết sức chịu đựng lau nước mắt, tiếp nhận roi muốn hỗ trợ đánh xe, kết quả thiếu chút nữa đánh xe tới đường rãnh đi.
Nhưng là cố gắng của chúng ta cuối cùng thất bại.
Buổi chiều ngày thứ ba đào vong, độc tố trên người Thác Bạt Tuyệt Mệnh cuối cùng cũng hết, chuẩn bị điên cuồng chạy xe. Mấy trăm võ lâm nhân sĩ cùng binh lính bỗng nhiên xuất hiện, vây quanh chúng ta ở giữa đường, chiếc xe ngựa hoa lệ khôn cùng của Long Chiêu Đường, như cơn ác mộng chậm rãi xuất hiện ở trước mặt. Mỹ nhân vén lên mành, hắn hướng về phía ta, môi mỏng lạnh như băng tà tà nhếch lên, hướng về phía không trung bật ngón tay2 nói: “Tiểu Lạc Nhi, lâu lắm không gặp, tới gặp gỡ người quen đi, hy vọng ngươi còn nhận ra được.”
Một người đầy máu bị trói gô từ trong xe ngựa bị đẩy đi ra, ngã thật mạnh trên mặt đất, giãy dụa ngọ nguậy.
2 Bật ngón tay: 2 ngón cái và ngón giữ chạm vào nhau rồi đánh ra kêu tách (Fin­ger snap)
Ta không cần tự hỏi, lập tức nhận ra, đó là Thạch Đầu của ta.
Hắn đã huyết nhục mơ hồ.
Ác mộng trở thành sự thật.
Nhịp tim cùng hô hấp đồng thời đình chỉ, hai chân của ta như nhũn ra, thân thủ tóm lấy Thác Bạt Tuyệt Mệnh ở bên cạnh, muốn dựa vào hắn để chống đỡ, để không ngã ngồi trên đất.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh chần chờ một lát, đẩy ta ra, hắn rút ra phi tác, nhanh chóng phóng qua đám người, ngăn cản mũi tên phóng tới, nhanh như chớp chạy thoát.






“Ngươi có thể đi qua nhìn xem”. Long Chiêu Đường ôn hòa đề nghị chúng ta đến cái màn trùng phùng mang tính “Cảm động”,mỗi một cái biểu tình mỗi một cái động tác của hắn đều không khác thời điểm bình thường, sau đó mặc cho ta liên tiếp ngã lăn bổ nhào vào bên người Thạch Đầu, chính mình lại chậm rãi sai mỹ nhân xếp nậm đựng trà, tao nhã nhấp một ngụm, nhíu mày nói, “Ngọc quỳnh trà không thích hợp dùng nước giếng Đông Hồ, phải đổi nước tuyết ba năm trước đây.”
Mỹ nhân trong lòng run sợ đi đổi trà.
Ta vội vàng kiểm tra chỗ bị thương của Thạch Đầu, vết roi, vết đao, dấu ủi, châm thứ… Các loại khổ hình làm cho hắn trên người cơ hồ tìm không thấy một khối da lớn bằng bàn tay đầy đủ lành lặn, mười ngón tay huyết nhục mơ hồ, vài cái móng tay cái bật đi ra ngoài, chân trái còn có chỗ gãy xương gấp khúc hư hư thực thực. Ta muốn an ủi hắn, muốn chửi mắng tên súc sinh, nhưng mở miệng vài lần đều nói không nên lời, chỉ cảm thấy lòng giống như bị đặt ở trên lửa chậm rãi hơ nướng, cho đến nóng lên. Hoặc như là bị rót vào khinh khí, nhẹ bồng bềnh lại trướng phát đau, cơ hồ muốn nổ mạnh.
Một giọt nước mắt rơi trên mặt, Thạch Đầu hơi hơi rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở ra mắt, nhìn ta liếc mắt một cái, lại nhắm lại giống như nằm mơ chưa tỉnh mộng.
“Tiểu Lạc Nhi, trước đừng khóc,” Long Chiêu Đường dùng ngón tay trắng nõn thon dài, không hề tỳ vết, gõ gõ cỗ kiệu tay vịn, không nhanh không chậm nói: “Nam nhân của ngươi nhưng là đủ kiên cường.”
Ta mặc dù phủ nhận chính mình cùng Long Chiêu Đường là vợ chồng, cũng không biết Is­abel chịu kiếp gian nan của Philip là cái tình cảnh gì, nhưng là cặp mắt không hề cảm tình kia của Long Chiêu Đường, làm cho ta không tự chủ được nhớ tới nam nhân điên cuồng trong chuyện xưa này. Yêu bao nhiêu sâu đậm, liền hóa thành bấy nhiêu liệt hận. Huống chi hắn vốn chính là cái thằng điên, tình cảm mãnh liệt, cá tính tàn bạo.
Vô luận chúng ta là cầu xin hay là tức giận mắng, là khóc rống hay là phản kháng, đều vô dụng. Thạch Đầu nhất định sẽ chết, ta cũng không sống được.
“Ngươi thà chết cũng muốn làm nam nhân của ta sao? Ngươi vốn chính là nam nhân củ


XtGem Forum catalog