XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

tia chống cự ôm lấy, đi đến phía sau.
Ta: “Một, hai, ba, bốn…”
Phương Phượng Tường đem ta đặt ở trên đài tế thần, cởi bỏ đai lưng hỏi: “Ngươi buông tha phản kháng rồi sao?”
Ta lắc đầu, tiếp tục đếm: “Bảy, tám, chín…”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh trên mặt đất liều mạng lắc lắc thân mình, phẫn nộ mắng: “Ngươi tên súc sinh này! Buông nàng ra!”
Phương Phượng Tường khinh thường nhìn hắn một cái, cười nhạo: “Ngươi có thể ở bên cạnh xem chúng ta mây mưa.”
Ta: “Mười bốn, mười lăm, mười sáu…”
Phương Phượng Tường một bên cởi quần áo một bên hỏi ta: “Ngươi vì sao cứ đếm mãi vậy?”
Ta: “Mười tám, mười chín, ta đang đợi ngươi gặp xui xẻo, hai mươi mốt, hai mươi hai…”
Phương Phượng Tường hoang mang nhìn ta hai lần, bỗng nhiên thần sắc biến đổi: “Ngươi… Khi nào thì?”
“Hai mươi ba!” Ta nhanh chóng đẩy hắn ra, nhảy đến bên người Thác Bạt Tuyệt Mệnh.
Phương Phượng Tường cả người như nhũn ra đuổi theo hai bước, rốt cục chống đỡ hết nổi ngã xuống đất.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh bị trói cũng trợn tròn mắt.
“Hừ hừ! Đường lang bộ thiền, hoàng tước ở phía sau! Bảy bước Nhuyễn cốt tán của tên Long cầm thú thật sự là hữu danh vô thực2 a! Cư nhiên hai mươi ba bước mới đổ!” Ta đắc ý rút đao ra.
Cẩn thận lái thuyền vạn năm, nếu không có khắp nơi ngờ vực vô căn cứ, mãnh liệt tìm kiếm khuyết điểm của đối phương, sao có thể có được cơ hội cho con thỏ mập xoay mình đả đảo con chó sói?
Phương Phượng Tường vừa sợ vừa giận, hỏi: “Ngươi làm sao mà biết ta sẽ ở trong rượu hạ dược? Muốn đối phó các ngươi?”
Ta vén váy lên, thực không văn nhã đạp hắn hai phát, nghiến răng nghiến lợi nói: “trong lời nói của ngươi đối với An lạc Hầu một mực khinh thường, chắc khối vết bẩn kia ở sau lưng cũng là thuốc màu vẽ vẩy lên! Ở Trung Nguyên này, trừ bỏ Long Chiêu Đường biến thái kia, còn có ai có khả năng chạm vào tranh vẽ?! Ngươi rõ ràng đi qua chỗ đó của hắn! Còn muốn giả bộ? Ta không nghi ngờ ngươi mới có quỷ ! Vốn là tính mê đảo ngươi, sau đó đào tẩu, không nghĩ tới ngươi tâm ngoan thủ lạt, cư nhiên ở trong rượu của Thác Bạt Tuyệt Mệnh hạ dược! Vận khí của ta tốt hơn so với trong tưởng tượng. Nay ngươi tự làm bậy, là trời muốn diệt ngươi!”
Dược tính của Phương Phượng Tường phát tác, cổ họng bắt đầu cứng ngắc, hắn tự biết khó mà thoát chết, đau thương cười lạnh nói: “Ta xuất thân nô bộc, lừa gạt đến hôm nay, mặc dù tự làm bậy, đời này cũng không sống uổng phí.”
Ta dùng đao chặt đứt dây thừng trên người Thác Bạt Tuyệt Mệnh, sau đó nhét đao vào trên tay hắn, hăng hái phân phó: “Đi! Băm vằm tên cầm thú vô sỉ kia!”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh váng đầu hoa mắt đứng lên, run run tiếp nhận đoản đao, không đi hai bước lại té ngã trên mặt đất, đành phải âm thầm vận công bức độc, rồi trả đao lại cho ta nói: “Ngươi băm đi.”
“Ta?! Ta chưa bao giờ giết người mà…” Ta mang theo đoản đao, chân tay luống cuống.
Phương Phượng Tường nhìn thẳng ta cười: “Làm cái vong hồn thứ nhất do tuyệt sắc mỹ nhân hạ đao, cũng coi như chết phong lưu dưới hoa mẫu đơn rồi.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh vội la lên: “Nhanh đi! Ngươi muốn đợi hắn bức ra dược tính, đem hai chúng ta băm vằm sao?”
Ta lập tức cố lấy dũng khí, cầm đao tiến lên, ngồi quỳ ở bên người hắn, cầm đao nhọn so đi so lại, chuẩn bị tâm lý nửa ngày, Phương Phượng Tường bỗng nhiên phát lực, mạnh bắt lấy chân ta. Ta sợ tới mức nhắm mắt lại, hung hăng đâm một đao về phía ngực hắn.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh vội vàng kêu: “Vị trí sai lầm rồi, làm lại!”
Ta vội mở ra mắt, nhìn người bị đâm, quả thật không chết. Vội vàng đem đao rút ra, giải thích: “Thực xin lỗi, ta làm lại.”
Đao thứ hai vị trí đúng rồi, nhưng là người còn chưa có chết.
“Lực… Lực đạo mạnh thêm ba phần…” Phương Phượng Tường kêu rên một tiếng, hắn cũng chịu không nổi cái phen lăng trì lung tung này.
Ta hai lần hạ đao, hao hết dũng khí, ý nghĩ trống rỗng, cả người đều choáng váng, bối rối rút ra đao nói xin lỗi: “Thật ngại quá, ta bình thường ngay cả lợn cũng chưa giết qua, lính mới, mong ngài thông cảm…”
Hắn đau đến ngũ quan đều vặn vẹo, lại như trước cười nói: “Ta ở bên dưới … Chờ ngươi!”
Thật vất vả lại cố lấy dũng khí, trúng mục tiêu. Phương Phượng Tường mang theo oán niệm vô hạn, chống chọi đầy đặn ba đao, phiền muộn mà đi.
Ta xác nhận hắn không có hơi thở, rút đao ra. Mạch máu lớn ở tim hắn bị chặt đứt, máu bị bế tắc phun ra dữ dội đến, tung toé lên trên tay ta, trên người, trên mặt, dính dính phết nhuộm cả người, mang theo hương vị ấm nóng mà tanh hôi. Cúi đầu nhìn hai mắt của hắn đã chết mà không nhắm mắt, cảm giác buồn nôn nảy lên cổ họng, ta nhịn lại nhịn, rốt cục chống đỡ không được hướng về phía góc tường mạnh liệt nôn mửa, cũng không ngừng dùng khăn lau mặt rửa tay, nhưng vẫn cảm thấy vết máu lưu trên toàn thân, tẩy rửa như thế nào cũng không sạch.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lẳng lặng ngồi dưới đất vận công bức độc, chờ ta nôn xong rồi quay về, chỉ chỉ lên thi thể, bình tĩnh phân phó: “Thanh danh của Phương Phượng Tường ở bên ngoài vô cùng nổi tiếng, làm chuyện xấu có thể không chút dấu vết1, làm cho người ta