Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

lấy không ra chứng cớ, chúng ta nhất định phải nhanh chóng xử lý thi thể hắn, để tránh bị người phát hiện, tội vạ lên người.”
1 Gốc: thiên y vô phùng: áo của ông trời không thấy được đường chỉ.
Ta nôn đến mức hai mắt nước mắt giàn giụa, che khăn đi qua, dùng mũi chân đá đá thi thể mà chính mình lần đầu tiên giết người, khiêm tốn thỉnh giáo chuyên gia: “Xử lý như thế nào? Đào cái hố chôn sao?”
“Ta nhất thời phân nửa là không có khí lực, thân thể ngươi đơn bạc, đào không được hố lớn như vậy,” Thác Bạt Tuyệt Mệnh suy tư một lát, rất nhanh làm ra an bài hợp lý, “Trước tiên ngươi lấy đao đem hắn cắt thành từng khối, sau đó phóng lửa lên đốt cháy, khiến người ta không nhận biết được ngũ quan, lại chôn dưới tàng cây làm phân bón.”
“Không!” Ta nghe được trợn mắt há hốc mồm, điên cuồng lắc đầu nói, “Ta cũng không phải kẻ giết người liên hoàn, giết một người đều muốn run lẩy bẩy đến nửa ngày, không nên có tố chất tâm lý bưu hãn đi bầm thây đốt xác?!”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh thấp giọng nói: “Thạch Đầu đã bị hắn bán, chưa biết còn sống hay chết.”
Ta: “Bầm thây muốn bắt đầu chặt từ chỗ nào?”
… Gần ngôi miếu đổ nát có không ít củi lửa, đống lửa đốt cháy sáng rực, sau khi cơ thể người bị đốt cháy, trong không khí tràn ngập một cỗ mùi vị cá mực nướng. Ta chịu đựng ghê tởm, một bên chặt một bên dùng nhánh cây không ngừng lật giở trong thi thể, giống như nướng khoai lang nướng đến mức cháy đen, ném ra cái hố đã được đào ở phía sau, lấy bùn đất chôn lấp. Cuối cùng, thời điểm chém tới đầu, cơ hồ muốn nôn cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài, song còn có thể chống đỡ được. Ta đem vật phẩm tùy thân của hắn thiêu hủy không lưu lại một món nào, tro tàn cũng giẫm vụn, thiêu không được bảo kiếm làm bằng ngọc bội, thì đập vỡ, phá hủy, mục đích không lưu lại giấu vết nào. Cuối cùng, đem quần áo dính máu của chính mình cũng ném vào đống lửa, xong hết mọi chuyện.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh từ trong lúc vận công mở mắt ra, tán thưởng: “Ngươi rất có kinh nghiệm, quả nhiên là nữ nhân tôt.”
Ta đáp với vẻ mặt khóc tang: “Quá khen, cho phép ta lại nôn mửa một hồi nữa…”
Ta đời này cũng không muốn ăn thịt nữa.
Xử lý xong thi thể, đã là sáng sớm ngày hôm sau, ta không ngừng lau chùi tay, cứ cảm thấy có vết máu tẩy không sạch ở mặt trên. Phương Phượng Tường không có quyền có tiền như Long Chiêu Đường, hắn hạ mê dược không có hiệu quả mạnh như bảy bước Nhuyễn cốt tán, Thác Bạt Tuyệt Mệnh vận công cả đêm, công lực khôi phục năm sáu phần, hắn lau đi mồ hôi trên trán, đứng lên, nói không thể trì hoãn ở nơi này, muốn dẫn ta đi ngay lập tức.
Ta hỏi: “Thạch Đầu thực sự đã xảy ra chuyện sao? Sẽ không phải hắn gạt người chứ?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh ở trên đạo lí đối nhân xử thế thực vô năng, nhưng kinh nghiệm giang hồ cũng là lão cáo già, hắn phân tích nói: “Phương Phượng Tường cái loại ngụy quân tử này, sẽ không làm việc không nắm chắc. Nếu Thạch Đầu chưa bị xử lý, hắn không thể có khả năng không lo sợ mà xuống tay hung tàn, uy hiếp ta đòi tàng bảo đồ, hắn sẽ lưu lại tánh mạng của chúng ta, tiếp tục bảo trì quan hệ lương hảo, làm quân tử phong lưu, phóng dài dây câu đến Thạch Đầu, rồi một lưới bắt hết. Cho nên… Thạch Đầu bị bán cho An lạc Hầu, hắn sẽ tha cho Thạch Đầu một mạng sao?”
Long Chiêu Đường ích kỷ máu lạnh, có thù tất báo, hơn nữa đam mê dụng hình, trong nhà sủng thiếp làm trái hắn một chút ý tứ, hoặc là hao tổn hắn nửa điểm mặt mũi, đều bị ép buộc chết, huống chi Thạch Đầu đoạt mỹ nhân của hắn.
Ta mất đi trụ cột, tâm loạn như ma, không có chủ ý, lúc đi theo sau Thác Bạt Tuyệt Mệnh ra cửa miếu thì nghiêng ngả lảo đảo, còn suýt bị ngưỡng cửa vướng ngã. Trong lòng cũng mơ mơ màng màng, giống như rơi vào trong cơn ác mộng thật dài thật dài, không có tỉnh lại. Thương tâm cùng áy náy như bị kiến cắn xé nội tâm, mỗi một giây đều dài lâu giống như một ngày vậy, có loại cảm xúc khó có thể diễn cảm thành lời khiến cho ta hối hận đến phát điên, nếu là thành thật quy củ lặp lại con đường cũ của Lâm Lạc Nhi, không trốn tránh cầm thú, không mưu toan đi thay đổi vận mệnh, Thạch Đầu có phải hay không còn có thể êm đẹp ở nông thôn rèn sắt?
Trên đời có rất nhiều nếu, lại chỉ có một kết cục.
Bây giờ để ta đi thay để đổi lại tính mạng của Thạch Đầu, ta nguyện ý.
Nhưng là Long Chiêu Đường không chịu, thời điểm đào vong, ta ở trên lưng Thạch Đầu nhìn hắn liếc mắt một cái lần cuối cùng, trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn là cái loại điên cuồng vặn vẹo, vẻ mặt hận không thể đem chúng ta ngoạm xương ăn thịt, giống như loại ác quỷ khủng bố ở địa ngục. Một khi hắn động sát tâm, sẽ không buông tha cho ai.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh cũng không đồng ý, hắn ngược lại không phải là muốn vứt bỏ huynh đệ, chính là trong lòng tính toán thật kỹ lưỡng. Thạch Đầu đã lành ít dữ nhiều, thủ hạ của Long Chiêu Đường phần đông là cao thủ, hắn ngay cả một phần mười cơ hội để cứu ta đều không có. Vô luận là gi­ao nộp chính mình hay là gi­ao nộp ta, cũng là mua bán không có lời, còn không bằng đem việc này ghi nợ, trước đem người an trí tốt, tạm gác lại về sau báo th


XtGem Forum catalog