Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.

thái tinh thần của anh trên khung hình phạt được xử lý nhẹ.
Kết quả phán quyết cuối cùng của phiên sơ thẩm, ngoại trừ bồi thường một khoản lớn, Trịnh Thiên Dã bị xử hai năm tù, nhưng được hoãn thời gian thi hành.
Gần đầy, nhà họ Trịnh xử lý chuyện lần này có thể nói là lao tâm lao lực úa độ, đang ở giữa lốc xoáy của dư luận, kết quả này tuy rằng không tốt hoàn toàn, nhưng tóm lại thì cũng được, ít nhất không cần ngồi tù.
Tuy rằng Trịnh Thiên Dã không ra tòa, nhưng không thể không quan tâm, sau khi biết được kết quả toàn án điều tra, rồi cẩn thận xem tin tức trên mạng, mới giật mình phát hiện bản thân đã bị tai tiếng. Rồi lại phát hiện, thời gian 1 tháng sắp đến, anh đã có thể xuất viện, nhưng mấy ngày nay vẫn chưa có tin tức của La Phi.
Lúc này anh mới cảm thấy không đúng lắm, gọi vào số di động và điện thoại nhà của La Phi nhưng không ai bắt máy.
Khi vợ chồng Trịnh Gia Thằng và Trịnh Trạch Thi đến đón anh xuất viện, thấy anh vẫn mặc đồ bệnh nhân, hoàn toàn không giống tư thế chuẩn bị xuất viện. Trịnh Trạch Thi thấy lạ, “Được ra viện rồi, sao em vẫn mặc vậy?”
“La Phi nói sẽ đến đón em, em đang đợi cô ấy.”
Trịnh Trạch Thi kinh ngạc, nhìn thoáng qua vợ chồng Trịnh Gia Thăng, lại nói: “Chắc là ở nhà La Phi có việc nên nán lại, chúng ta về trước đã. Cô ấy hết bận rộn rồi tự nhiên sẽ đến tìm em.”
“Không được, cô ấy nói sẽ đến đón em. Cô ấy không đến, em sẽ không xuất viện.”
Trịnh Gia Thăng lắc đầu: “Thiên Dã, đừng giở thói trẻ con nữa. Con cứ nằng nặc ở lại bệnh viện cũng không phải là cách.”
Trịnh Thiên Dã lờ mờ cảm thấy không đúng, hỏi vặn lại: “Cái gì gọi là nằng nặc ở bệnh viện. Mọi người biết chuyện gì à? La Phi sao vậy?”
“La Phi rất tốt. Chúng ta về nhà trước đã.”
“Mọi người không nói rõ ràng, con sẽ không về.”






Chia Tay Từ Đây
Gần đây Trịnh Gia Thăng vì chuyện của Trịnh Thiên Dã mà lao tâm lao lực quá độ. Chuyện công ty Hằng Thiên xuống dốc nhanh chóng, cùng với chuyện đứa con trai duy nhất của nhà họ Trịnh bị mắc chứng tâm thần buộc phải cưỡng chế điều trị, Trịnh Thiên Dã cũng như nhà họ Trịnh đã trở thành tâm điểm chú ý của truyền thông, đã vậy trên mạng tuôn vô số lời mắng chữi đại loại như ỷ giàu có rồi ức hiếp người nghèo khó.
Mà Trịnh Thiên Dã lúc này đây, là đứa con duy nhất của mình, nó dường như bắt đầu trở nên vô cảm với tất cả mọi thức, tính tình vẫn nóng nảy như lúc trước. Trịnh Gia Thăng chợt cảm thấy mình thật thất bại, ông sống đến tuổi này, tiền tài và danh lợi đều nắm trong tầm tay, nhưng chỉ có duy nhất đứa con trai này lại không như thế.
Trịnh Gia Thăng quay đầu nhìn con trai mình, trong lòng thấy bức tức, nên đi đến trước mặt Trịnh Thiên Dã quát to: “Con quậy đủ chưa hả? Được, con muốn chúng ta nói rõ ràng cho con biết, vậy chúng ta sẽ nói cho con nghe. La Phi chẳng xảy ra chuyện gì hết, chỉ là nó sẽ không gặp con nữa. Ba mẹ nó nói rồi, họ nói nếu con còn quấn lấy con gái họ nữa, họ sẽ tố con với bọn nhà báo, còn báo cảnh sát nữa. Con cho rằng bây giờ con còn là Trịnh Thiên Dã của ngày trước sao, ai cũng phải nể mặt nhà họ Trịnh mà a dua theo con sao? Nếu con không bình tĩnh lại, bọn báo chí sẽ kiếm cớ cắn lại con. Bây giờ con vẫn còn hưởng án treo, nếu còn gây ra chuyện gì nữa, sẽ ngồi tù như chơi đó!”
Mặt Trịnh Thiên Dã hết trắng rồi xanh, anh không đợi Trịnh Trạch Thi nói, thì đã nói lại một câu: “Không thể nào, La Phi nói, cô ấy sẽ chờ con mà. Con phải đi tìm cô ấy.”
Những người ngồi ở trong xe, Trịnh Thiên Dã và Trương Cẩm Hoa bực bội thở dài, Trịnh Trạch Thi giận quá mà nhắm hai mắt lại. Còn Trịnh Thiên Dã chẳng có thái độ gì, giống như không nghe không thấy bọn nhà báo ở ngoài cửa xe.
Xe bị kẹt lại khoảng mười phút, cho đến khi bảo vệ của bệnh viện chạy đến, kéo bọn phóng viên ra. Tài xế của nhà họ Trịnh mới thừa lúc này lái xe đi.
Mà dư luận vẫn không ngừng oanh tạc.
Do Trịnh Thiên Dã đánh hai người bị thương, một trong hai người có một người bị thương nặng, còn người kia chỉ xây xát ngoài da. Người bị thương nặng trong hộ di dời đó được nhà họ Trịnh cho một khoản bồi thường rất lớn, nhưng vẫn để lại tàn tật. Báo chí lợi dụng tâm lý căm ghét chuyện ỷ giàu có ức hiếp người nghèo khó của dân chúng, mà sau khi Trịnh Thiên Dã xuất viện, vẫn viết những lời châm chọc, soi mói, đâm thọt ở trên mạng, rất nhiều diễn đàn đăng bài, luôn có rất nhiều người ủng hộ, ví như “Kẻ giàu có vô đạo đức Trịnh Thiên Dã hãy cút khỏi Giang Thành”, “Đánh bẹp gian thương hiểm ác Trịnh Thiên Dã”, v..v…
Tóm lại là hoàn toàn mang tiếng xấu.
Do đó ngay cả Hằng Thiên cũng phải giảm biên chế, tiếp đó là nhiều nhà thầu sợ ảnh hưởng đến hình ảnh công ty mình, do đó cũng chủ động rút vốn.
Trịnh Thiên Dã đã về nhà, thần kinh cũng không có vấn đề gì. Nhưng không thể ra ngoài chứ đừng nói đến là trở về Hằng Thiên làm việc. Sức ảnh hưởng của báo chí lớn hơn những gì ta có thể tưởng tượng, bất kể anh đi đến đâu đều có phóng viên xuất hiện bất thình lình.
Nhóm bạn chơi ch


The Soda Pop