Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/710 lượt.

ung từ nhỏ, đều là những gia đình có tiếng tăm và gia thế, cho nên không dám đến gặp anh, nhiều lắm cũng chỉ gọi điện hỏi thăm vài tiếng thôi.
Ban đêm, bên cạnh Trịnh Thiên Dã ngoài người nhà, thì chẳng có ai, thói đời bạc bẽo, lòng người dễ đổi. Người nhà của anh bởi vì anh mà bị vạ lây, người ít lộ mặt như Trịnh Gia Thăng vẫn yên ổn, chỉ tội cho Quách Tử Chính, bây giờ anh ta là lãnh đạo cấp cao của Hằng Thiên, đi tới đâu cũng bị phóng viên bám đuôi hỏi chuyện của Trịnh Thiên Dã, đã vậy còn giở đủ trò đủ chiêu để công kích.
Một gia đình vốn rạng danh ngay thẳng, thì bây giờ, đi đến đâu cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
Cuộc sống cứ vậy mà trôi qua, Trịnh Gia Thăng thấy con mình cứ ru rú trong nhà, không thể đi đâu, sợ anh buồn quá sinh bệnh, nên mới bàn bạc với Quách Tử Chính, đưa anh ra nước ngoài.
Trịnh Thiên Dã không có ý kiến, ông cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chuyến bay giữa đêm, trong phòng chờ VIP, cuối cùng cũng không bị phóng viên quấy nhiễu. Trịnh Gia Thăng vô cùng lo lắng, vỗ vào gương mặt ung dung của con trai: “Bên kia ba đã sắp xếp ổn thỏa rồi, có cứ ở bên đó vui chơi khuây khỏa đi, dư luận là vậy đó, chừng ba bốn tháng nữa, bọn họ tự nhiên sẽ quên hết thôi, lúc đó con quay trở về thì mọi chuyện đã êm xuôi rồi.”
“Ba à.” Trịnh Thiên Dã mỉm cười, nói: “Cũng đâu phải lần đầu tiên con ra nước ngoài, con đã từng tuổi này rồi, con biết tự chăm sóc cho mình mà, hơn nữa, bên kia cũng đã sắp xếp ổn thoải rồi, ba còn sợ gì chứ. Mấy ngày nay, con đã suy nghĩ kỹ rồi, con đã sống quá phóng túng rồi, cũng nên trưởng thành thôi. Ba phải giữ gìn sức khỏe, còn bà nội nữa, mấy tháng sau, con lại về mà, con sẽ thường xuyên gọi điện thoại cho mọi người, mọi người không cần lo lắng đâu.”
Quách Tử Chính nghiêm túc nói: “Lần này chắc anh cũng học được một bài học rồi, đừng có ở nước ngoài gây ra chuyện nữa đó. Bà nội và chú em sẽ chăm sóc thay anh.”
Trịnh Thiên Dã thở dài, mỉm cười: “Mọi chuyện phải nhờ em rồi, Tử Chính. Anh biết khoảng thời gian này em chịu nhiều áp lực rồi, anh muốn nói lời xin lỗi với em. Không phải về khoảng thời gian này, mà những chuyện anh đã gây ra trong những năm qua, anh xin lỗi em về tất cả mọi chuyện.”
Quách Tử Chính ngẩn người, có lẽ anh không ngờ rằng Trịnh Thiên Dã sẽ nói với anh như vậy, ngượng ngùng nói: “Đều là người một nhà, anh nói vậy làm gì chứ.” Anh ngừng lại, nói tiếp: “Nói thật thì gần đây em lại nghĩ đến chuyện lúc nhỏ của chúng ta, mỗi ngày đi học, anh luôn đứng trước cửa nhà em đợi em, rồi hai chúng ta cùng nha đi học. Khoảng thời gian nghỉ hè đó, anh đi đâu chơi đều dắt em theo, anh luôn bảo vệ em khi người khác bắt nạt em, có gì ngon anh cũng để dành cho em. Nhưng sau này, chúng ta lại trở thành như vậy……………. Những năm qua, em luôn hy vọng người anh trai lúc đó quay trở lại.”
Anh thở dài nói hết mọi phiền muộn ra, giọng điệu dường như có chút nghẹn ngào: “Không phải chỉ có một anh sai, mà em cũng sai, nếu em không bướng bỉnh không ngang ngược, chắc sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay.”
Trịnh Thiên Dã vỗ vai anh, thở dài, nói với mọi người: “Được rồi, sắp đến giờ bay rồi, mọi người quay về đi, bay đến nơi con sẽ gọi điện thoại cho mọi người.”
Trịnh Gia Thăng gật đầu, đứng lên chào tạm biệt anh còn có Trương Cẩm Hoa và Trịnh Trạch Thi: “Đi thôi.”
La Phi sau khi bị ba mẹ bắt về quê hai tháng, liền bị ba mẹ ép vào làm chỗ họ đã sắp xếp. Lúc vừa về nhà, be mẹ liền nói cô ý định bắt cô chia tay với Trịnh Thiên Dã, nhưng cô cự tuyệt, mẹ La Phi tức quá mà tăng huyết áp phải nhập viện, do đó La Phi không dám nói thêm gì nữa, chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ, ngoan ngoãn đi làm, cũng không dám liên lạc với Trịnh Thiên Dã, lời chia tay, ba mẹ cũng đã nhắn tới nhà họ Trịnh, mà cô không có can đảm nói với Trịnh Thiên Dã, chỉ biết ngồi một chỗ chờ đợi. Thấy bên kia không có tin tức gì nữa, trong lòng nghĩ chắc hẳn Trịnh Thiên Dã đã chấp nhận sự thật rồi.
Cô không biết đây là cảm giác thoải mái hay là mất mác. Tình cảm chưa sâu đậm, ngay từ lúc bắt đầu đã rất hoang đường rồi, có lẽ khi bình tĩnh lại, chia tay là cách tốt nhất.
Bây giờ cô không ra ngoài xã giao, bởi vì mọi chuyện trôi qua chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cho nên ba mẹ cũng không ép La Phi đi xem mắt quen bạn trai gì đó.
Hôm nay tan ca sớm, lúc sắp về đến cửa nhà, cô lờ mờ nghe thấy tiếng cãi vã từ trên câu thang. Người đang cất cao giọng, đó chính là mẹ mình, còn tiếng đàn ông kia, chính là…..
Trong lòng La Phi hoảng hốt, từ từ đi lên lầu, quả nhiên nhìn thấy mẹ cô đang đứng ở trước cửa, còn người quay lưng đứng trên bậc thang, chính là Trịnh Thiên Dã.
Cô không thể tin được mà cất tiếng thét: “Sao anh lại ở đây hả?”
Mẹ La Phi nhìn thấy cô về, càng gào to hơn: “Phi Phi, con mau qua đây cho mẹ, con đã hứa với mẹ là không gặp người đàn ông này mà.” Nói xong, lại quay qua quát Trịnh Thiên Dã: “Tên khốn cặn bã này, còn không mau cút, nếu không tôi báo cảnh sát giờ.”
La Phi đi ngang qua Trịnh Thiên Dã, đứng bên cạnh mẹ mình, lấy lòng mẹ: “Mẹ à, mẹ bình tĩnh đi,


Teya Salat