XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/703 lượt.







Phát Triển Quan Hệ
La Phi lại liếc anh một cái, đang muốn tiếp tục đi theo cô phục vụ vào bên trong, lại bỗng nhiên nghe được tiếng nói quen thuộc khi đi ngang qua một phòng. Trong lòng cô căng thẳng, dừng chân, nghe kỹ lại, có tiếng nam nữ loáng thoáng, rất lạ. Tuy rằng không rõ lắm, nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc.
Cô kéo người phục vụ đi trước lại, chỉ vào phòng bên cạnh và hỏi: “Vị khách bên trong, có phải họ Hướng không?”
Mặt của người phục vụ lộ vẻ ái ngại: “Ngại quá, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin khách hàng được.”
Sắc mặt La Phi trầm xuống, đi đến vặn nắm cửa, nhưng cánh cửa bị khóa từ bên trong, không thể mở ra được. Cô hổn hển chuẩn bị gõ cửa, lại bị cô phục vụ ngăn lại: “Chị ơi, tất cả loại hình phục vụ của chúng tôi đều là khách hàng tự gọi. Chị làm vậy, thật sự khiến chúng tôi khó xử lắm.”
“Thôi đi, em là loại người đó sao?” A Tuấn khước từ, “Hơn nữa, anh đi mấy chỗ như thế, không sợ chị dâu xắt anh ra à.”
“Anh đâu có làm.” Nói xong hình như nhớ tới gì đó, “Cậu chắc chắn Hướng Đông uống rượu ngủ say như chết.”
“Uống hết hai chai Vodka, là do em khiêng anh ấy về, sáng mai không biết có thể tỉnh hay không nữa.” A Tuấn cười hì hì, “Hiện giờ chị dâu chắc đang đau lòng lắm, anh không đến an ủi à?”
“Tất nhiên phải đến rồi.” Nói xong, anh bước nhanh chân hướng về phòng của La Phi.
“Phi Phi, em ở trong đó đúng không?” Anh đứng bên ngoài gõ cửa.
Bên trong không có tiếng đáp lại, anh lại gõ thêm hai lần nữa: “Phi Phi, em mở cửa nhanh đi, tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột. Nếu em không mở, anh gọi phục vụ đó.”
Vừa nói xong, cửa cũng mở ra, La Phi nghiêm mặt nói: “Anh có phiền hay không vậy! Không biết hiện giờ em rất không vui sao?”
Trịnh Thiên Dã: “Là anh lo quá thôi! Em cũng đừng cảm thấy khó khăn quá, với đàn ông mà nói, chuyện này rất bình thường, chỉ là một trò tiêu khiển thôi, không nhất thiết phải xem như chơi dao thật súng thật. Hướng Đông là người rất đàng hoàng, chắc chỉ là nhất thời bị cám dỗ thôi.”
“Đối với anh mà nói là rất bình thường, nhưng với em một chút cũng không bình thường.” Cô giương mắt nhìn anh, “Không phải anh nói giúp em điều tra sao? Giờ sao lại nói giúp anh ấy chứ?”
“Sao anh lại đi nói giúp anh ta được, nếu em không vui, anh sẽ giúp em đánh anh ta một trận.” Anh nói xong, giả bộ xoay người đi.
La Phi nhanh chóng giữ anh lại: “Anh định làm gì? Quên đi quên đi, bây giờ biết anh ấy là người thế nào rồi, còn tốt hơn nhiều sau khi kết hôn mới phát hiện ra.”
“Em có thể nghĩ như vậy là rất tốt.” Trịnh Thiên Dã gật đầu ra vẻ đồng tình, rồi giống như không xác định được tâm trạng của cô, “Em thật sự không sao à?”
Sắc mặt La Phi đương nhiên vẫn rất thối, nhưng cũng không phải là quá thương tâm đòi sống đòi chết. Cô gật đầu xoay người đi vào trong: “Không có việc gì, chỉ là không muốn gặp lại anh ấy, cảm thấy ngán ngẩm quá.”
Trịnh Thiên Dã theo cô vào trong, nhìn thấy hành lý trên giường: “Em định đi bây giờ à?”
La Phi ừ một tiếng: “Chẳng lẽ còn phải đợi tới mai cho xấu hổ à?”
“Nhưng giờ này trễ rồi?”
“Không sao, em đã nhờ khách sạn gọi xe giúp rồi.” Cô vừa nói vừa thu dọn quần áo.
Trịnh Thiên Dã nhanh chóng chạy đến kéo lấy hành lý của cô: “Để anh đưa em về.”
“Không cần, anh cứ chơi tiếp đi.”
“Như vậy sao được? Hiện giờ bên ngoài nhiều tên biến thái lắm, một cô gái như em nửa đêm nửa hôm ngồi xe về thành phố rất là nguy hiểm!”
La Phi liếc anh: “Anh còn chê em tâm trạng chưa đủ tệ à? Cần phải làm cho em buồn thêm?”
“Là anh lo lắng cho em.” Trịnh Thiên Dã phản đối, cười cười, “Yên tâm đi, có anh ở đây, đầu trâu mặt ngựa gì cũng không dám đến đâu.”
La Phi oán thầm, anh mới chính là tên đầu trâu mặt ngựa lớn nhất ấy!
Nhưng nghĩ thế nào, cũng không thể không nói Trịnh Thiên Dã đã thức tỉnh cô, La Phi thật sự có chút không yên, đêm hôm khuya khoắt ngồi xe một mình về thành phố, hình như đúng là không sáng suốt lắm, nên không từ chối ý tốt của anh nữa.
Nhưng đợi đến khi lên xe, mới phát hiện trong xe có năm cô gái, đúng là lo lắng vô ích.
Đợi đến khi xe chạy đến dưới nhà của La Phi đã là rạng sáng. Cô nhìn bên ngoài tối thui, bỗng nhiên có chút do dự.
Trịnh Thiên Dã nhìn ra sự do dự của cô, bèn hỏi: “Sao vậy? Có phải sợ cô chú lo lắng không?”
La Phi gật đầu: “Tự nhiên em đột ngột quay về, mẹ em chắc chắn cho rằng em và Hướng Đông đã xảy ra chuyện gì đó, hiện giờ em rất rối, nhất thời không thể nói rõ được.”
Trịnh Thiên Dã nghĩ một lát, tốt bụng đề nghị: “Nếu không em đến chỗ anh ngủ một đêm trước đã, chờ trời sáng nghĩ tiếp, rồi mới về nhà giải thích với cô chú.”
La Phi quay đầu, nghi ngờ nhìn anh, đầu mày hơi cau lại.
Trịnh Thiên Dã nhanh chóng nói: “Yên tâm đi, anh không làm gì em đâu. Em cũng thấy rồi đó, hiện giờ anh chỉ hy vọng em sống thật hạnh phúc.”
La Phi lẩm bẩm: “Chính là anh như vậy khiến em có chút không quen.”
“Từ từ em sẽ quen thôi, thật ra đây mới chính là bản chất của anh, khỏe