Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/769 lượt.

ười năm trời. Cho nên nó vẫn ấm ức trong lòng chuyện này.” Nói xong, cô ấy lại nhớ đến nhiệm vụ của mình, nên vẫy tay, “thôi đi, không nói những chuyện này nữa. Bây giờ em kể tỉ mỉ cho chị nghe những vấn đề của nó đi.”
La Phi sửng người, nói có chút hấp tấp, cũng có chút lúng túng: “Chắc hẳn chị cũng biết rồi, dù sao chuyện chính là………….. Anh ấy cứ một mực cho rằng em thích anh ấy, nói gì mà bị em làm cho cảm động, cho nên mới bằng lòng quen em. Bây giờ em muốn anh ấy trở lại bình thường, nhìn nhận rõ ràng chuyện em thích anh ấy không phải là thật, cũng không cần anh ấy mở lòng từ bi mà quen em.”
“Em đừng vội. Chuyện em vừa nói viện trường Trương cũng kể cho chị nghe rồi. Vài năm về trước, mặc dù tính cách của Thiên Dã có chút vấn đề, nhưng vẫn chưa đến mức rối loạn về mặt nhận thức. Chị muốn chữa trị cho nó, kê đúng thuốc, tìm đúng nguyên nhân và nguồn gốc căn bệnh. Cho nên, chị cần phải biết nhiều chuyện về nó hơn, chuyện giữa em và nó, cũng chính mọi thứ đã diễn ra giữa em và nó, bắt đầu từ lúc hai em quen biết nhau.”
La Phi nghĩ ngợi, rồi nghĩ đến những chuyện diễn ra trước đó giữa cô và Trịnh Thiên Dã, cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ cần vài ba câu thì có thể kể hết, cho nên cô kể chuyện mình lần đầu tiên gặp Trịnh Thiên Dã ở quán bar, cho đến khi bị anh hiểu nhầm là mình thầm mến anh, ngắn gọn xúc tích kể rõ một lần. Hai năm trước và hai năm sau, cũng chỉ có vài câu thì hết chuyện.
Trịnh Trạch Thi nâng cằm, cau mày nghĩ: “Em nói lần đầu hai đứa gặp nhau là hơn hai năm trước, ở trong quán bar, em chơi trò mạo hiểm lớn tỏ tình với một người lạ, mà người bị em tỏ tình là Trịnh Thiên Dã sao?”
“Vâng, nói thật lúc đó em làm gì nhớ đến chuyện đó, cũng không biết người đó là Trịnh Thiên Dã. Sau này anh ấy nhắc đến, em mới mang máng nhớ lại.”
“Sau đó………….. Em vào làm việc ở Hằng Thiên, nhưng làm ở Hằng Thiên hơn một năm trời, em và anh ấy chẳng xảy ra bất cứ chuyện gì, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng không, cho nên cũng không xem là quen biết nhau.”
“Đúng vậy, em chỉ là một nhân viên nhỏ vừa mới tốt nghiệp. Em nhớ bọn em chỉ gặp nhau vài lần trong công ty. Nhưng đừng nói là nói chuyện với nhau, mà ngay cả liếc mắt nhìn nhau một cái cũng không có. Chị cũng biết là mặt của Trịnh Thiên Dã lúc nào ngước lên trời mà.”
Trịnh Trạch Thi hiểu rõ gật đầu: “Vậy đó là sự thật sao? Dù sao người ngoài nhìn vào thì nó cũng coi là một đại gia đẹp trai, em chắc chắn em chưa bao giờ có ý định thân thiết hay nịnh bợ nó như những người khác chứ?”
“Sao có thể chứ? Mặc dù em chỉ là một cô nhân viên bình thường, nhưng trước giờ chưa từng nghĩ đến những chuyện như thế. Hơn nữa lúc trước em cũng có bạn trai mà.”
Trịnh Trạch Thi cười hi hi: “Chị thấy em cũng không giống hạng người đó. Thôi được rồi, sau khi em chuyển đến văn phòng tổng giám đốc, em có chắc là em không có bất cứ hành động gì làm cho nó hiểu lầm chứ?”
“Em và anh ấy một ngày còn chưa nói với nhau quá mười câu, tất cả cũng đều liên quan đến công việc, mà báo cáo cũng toàn báo cáo qua điện thoại nội tuyến. Nếu muốn làm cho anh ấy hiểu lầm, e rằng em chẳng có cơ hội.”
“Nhưng tại sao có một ngày nó đột nhiên một mực chắc chắn em quyến rũ nó, còn yêu nó hơn hai năm trời nữa? Thậm chí còn……..” Nhìn thấy mặt La Phi ửng đó, Trịnh Trạch Thi hiểu ra nên không nói hết câu, mà chuyển đề tài. “Theo như những gì em nói, vậy suy nghĩ của nó, có thể không phải do những hiểu lầm giữa hai em, cũng không phải do nó tự kỷ. Mà là………….. nó thích em.”
“Không thể nào!” La Phi nhảy dựng lên sau khi nghe câu kết luận của cô ấy, vô thức phản bác lại.
Trịnh Trạch Thi mỉm cười, đứng dậy đi đến trước bàn làm việc, mở máy vi tính của Trịnh Thiên Dã lên: “Trước hết em đừng vội vàng phản bác lại kết luận của chị, mà hãy để chị tìm chứng cứ trước đã, rồi mới phân tích cho em nghe sau.”
Máy tính của Trịnh Thiên Dã có cài mật khẩu, nhưng Trịnh Trạch Thi chỉ cần thử hai lần là vào được, còn thì thào tự nói: “Lấy chính ngày sinh của bạn gái mình làm mật mã, xem ra cậu em họ yêu dấu này của tôi, vẫn còn là một đứa ngu ngốc y như lúc nhỏ.”
La Phi đi đến, nhìn vào chiếc máy vi tính ở trên bàn làm việc, hình nền trên máy là ảnh của cô và Trịnh Thiên Dã chụp ở bờ biển.
Nhưng, cô lại chẳng lấy làm lạ về tấm ảnh này, trong điện thoại của Trịnh Thiên Dã cũng có một tấm giống vậy, đã vậy anh còn cố ý đưa cho cô xem. Hiển nhiên, tấm ảnh này chẳng thể nói lên điều gì, chí ít với Trịnh Thiên Dã thì trong khoảng thời gian đó hai người đã quen nhau rồi.
Trịnh Trạch Thi liếc cô một cái, nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của cô, trong lòng cũng sáng tỏ. Sau đó cô ấy lại mở ổ đĩa trong máy anh ra. Nhưng mà, ở trong ổ đĩa của Trịnh Thiên Dã lại sạch sẽ, ngoài những thư mục liên quan đến công việc, thì chẳng có thư mục nào đáng nghi. Cô ấy nhíu mày lại, lầm bầm tự nói: “Không phải chứ!”
Nói xong, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mở lệnh tùy chọn trong thư mục, làm hiện lên những thư mục bị ẩn. Quả nhiên, có một thư mục vô danh được làm ẩn đã bị cô ấy tìm ra.
Trịnh Trạch Thi tỏ