Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/773 lượt.
ay xuống ngay, hành lý của em lung tung quá, em lục cả ngày trời mới lục thấy.” Đi kèm theo tiếng nói, đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Đầu La Phi căng ra một chút, theo bản năng tìm kiếm tiếng nói đó mà quay đầu lại nhìn. Chỉ nhìn thấy một người đàn ông trẻ đẹp cao to, ôm hai hộp quà, từ trên lầu chạy xuống.
Bốn mắt nhìn nhau, sấm chớp vang ầm!
La Phi phản ứng lại, ước gì có thể tìm một cái động chui vào. Làm ơn đi, cuộc sống lộn xì ngầu này, mà còn gặp lại người quen nữa, thật là quá …………….. quá quá mất mặt mà!
“La Phi……..” Quách Tử Chính còn ngạc nhiên hơn cả La Phi, lộ ra ngoài mặt, dáng vẻ giống như vừa gặp quỷ.
“Học trưởng à?”
“Ủa? Hai người biết nhau sao?” Trịnh Trạch Thi tò mò nói một câu.
Quách Tử Chính phản ứng lại, đi đến ghế sofa rồi ngồi xuống, vẻ mặt có chút không tự nhiên: “Chúng em là bạn học cùng trường, em được xem như là học trưởng của La Phi.” Nói xong, anh quay đầu nhìn La Phi cùng với Trịnh Thiên Dã ngồi kế bên, vẫn dáng vẻ không thể tin đó: “Tiểu Phi nè, không ngờ mấy năm không gặp, em lại trở thành bạn gái của anh trai anh.”
Trịnh Thiên Dã tỏ vẻ không vui, kéo La Phi lại gần: “Quách Tử Chính, cậu nói chuyện đàng hoàng chút nha, tiểu Phi tiểu Phi gì chứ, ngay cả hai chữ chị dâu cũng không biết gọi sao?”
Quách Tử Chính mấp máy môi, vẫn không thể mở miệng được, đành phải xấu hổ mà nhún vai với La Phi.
——————————————-
[1'>: Trịnh Tắc Sĩ (tên tiếng Anh: Kent Cheng Jak-si; sinh 22 tháng 5, 1951) là một diễn viên điện ảnh Hồng Kông. Ông đã hai lần được nhận giải thưởng Điện ảnh Hồng Kông cho diễn viên xuất sắc nhất.
Chuyện Về Người Xưa
***
Bữa ăn gia đình này trở nên rất kỳ lạ.
Trong suốt quá trình, Trịnh Thiên Dã cứ hầm hừ buồn bực, từ đầu đến cuối không nói tiếng nào. Nhưng mỗi khi bà nội anh gắp thức ăn cho Trịnh Trạch Thi và Quách Tử Chính thì anh sẽ ngẩng đầu lên, nhìn bà nội mình với ánh mắt bất mãn.
Lúc ấy, bà nội anh sẽ cười ha ha và vội vàng nói: “Thiên Dã, con cũng ăn nhiều một chút, hôm nay bà cố ý bảo đầu bếp nấu mấy món mà con thích nhất đó.”
Trương Cẩm Hoa nhìn con trai mình, cười an ủi Trịnh Gia Thăng. “Yên tâm đi, Tử Chính sẽ không so đo với Thiên Dã.”
Quách Tử Chính làm đúng như lời mẹ mình, vẻ mặt rất thờ ơ. “Dạ phải, nếu con đã trở về thì sẽ không so đo với anh ấy. Mọi người đừng lo lắng.”
Nói xong, anh làm như vô tình liếc qua La Phi đang cúi đầu, xấu hổ đến nỗi muốn độn thổ kia. Môi anh mấp máy, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả.
Trịnh Gia Thăng không hề chú ý đến động tác nhỏ này của anh, chỉ hài lòng gật đầu, nói: “Lát nữa con đến phòng làm việc của chú, chú bảo Thiên Dã cùng thương lượng chuyện sắp xếp cho cháu vào Hằng Thiên.”
“Dạ.” Quách Tử Chính khẽ nhíu mày, nhẹ giọng đáp.
Bữa ăn này, La Phi cảm thấy dài như cả một thế kỷ.
Tuy người nhà họ Trịnh đều không khó ở chung nhưng cả người La Phi vẫn không được tự nhiên, nhất là tối nay lại đột nhiên xuất hiện một cố nhân – Quách Tử Chính. Cô thật muốn biến mất khỏi thế giới này!
May mà ngoại trừ việc hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy cô thì sau đó Quách Tử Chính cũng biểu hiện hết sức bình thường, giống như chỉ coi cô là bạn gái của Trịnh Thiên Dã, thậm chí không có cả ý định ôn lại chuyện cũ.
Ăn cơm xong, La Phi không muốn đối mặt với những người họ Trịnh xa lạ kia nên liền nói muốn lên phòng xem Trịnh Thiên Dã, thoát khỏi hiện trường xấu hổ.
So với việc ngượng ngập ngồi giữa những người xa lạ thì cô thà rằng một mình đối diện với tên thần kinh Trịnh Thiên Dã.
Lúc này Trịnh Thiên Dã đang nằm trên sô pha trong phòng ngủ, mặt lạnh như tiền, cầm một quyển sách, không biết đang xem thật hay cầm chơi cho vui. Nghe thấy tiếng La Phi bước vào, anh quay đầu liếc cô một cái rồi lạnh lùng nói: “Anh rất không hài lòng đối với biểu hiện của em tối nay.”
“Hả?” La Phi không hiểu ra làm sao cả, từ tốn đi về phía anh và ngồi xuống bên cạnh, nghĩ ngợi một lát mà vẫn không biết mình đã chọc giận anh lúc nào.
“Hai cái đứa đáng ghét ấy cứ châm chích anh như vậy mà em không hề có phản ứng gì.”
“Châm chích anh?” La Phi nghĩ ngợi. Được rồi, dường như Trịnh Trạch Thi cũng cố ý chọc tức anh, nhưng hình như Quách Tử Chính không hề làm gì cả mà. Vì thế, cô ăn ngay nói thật. “Em không hề cảm thấy bọn họ đang châm chích anh, nhất là Quách Tử Chính, gần như anh ấy không hề nói chuyện.”
“Hai người đó là vậy, một người dẻo miệng, một người thì giả vờ ngoan ngoãn, người lớn trong nhà đều bị hai người đó dụ dỗ. Đúng là cố tình gây sự với anh mà.”
“Không phải đâu, em cảm thấy đàn anh Tử Chính không phải là loại người như vậy.” Cô không quen biết Trịnh Trạch Thi nhưng vẫn hiểu Quách Tử Chính phần nào.
“Anh Tử Chính?” Trịnh Thiên Dã quay đầu qua, nhìn cô từ trên xuống dưới, nói với giọng là lạ. “Em và nó thân lắm sao?”
La Phi bị anh nhìn tới nỗi sởn da gà, vội vàng nói: “Không thân lắm, anh ấy lớn hơn em vài khóa, cũng coi như là sơ giao.”
Cô không biết sao mình lại vô thức nói dối