Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/772 lượt.
như thế, thậm chí cô còn không biết đó có phải là nói dối không.
Bây giờ cô và Quách Tử Chính có thể coi như là không thân thiết lắm, nhưng năm ấy, chắc cũng coi như là thân thiết, thậm chí không chỉ thân nhau mà thôi.
Lúc trước khi cô vừa vào đại học thì Quách Tử Chính đã học năm ba, hai người quen nhau vào buổi lễ đón người mới. Đàn anh đàn em trong trường, rất dễ xảy ra ám muội.
Có lẽ Quách Tử Chính vừa gặp đã thương cô đàn em La Phi xinh đẹp mà ngây thơ này. Anh là chủ tịch hội sinh viên, lợi dụng chức vụ kéo La Phi vào hội sinh viên làm việc. Hai người qua lại nhiều lần thì trở nên thân thiết, thường vì việc chung mà cùng ra cùng vào.
Lúc ấy La Phi đúng là ngây thơ, mặc dù Quách Tử Chính rất tốt với cô nhưng cô lại không hề nhận ra tình cảm của anh ngay. Có điều một cô sinh viên vừa vào đại học, gặp được một đàn anh đẹp trai học giỏi luôn quan tâm chăm sóc mình thì đương nhiên trong lòng sẽ nảy sinh một tình cảm không thể nói rõ được. Tiếc là Quách Tử Chính cởi mở dễ gần, bên cạnh luôn có nhiều cô gái theo đuổi, La Phi không phải là một cô gái tự tin cho lắm nên chỉ có thể cố giấu tình cảm không rõ ràng kia xuống tận đáy lòng.
Nhưng điều làm cô bất ngờ là vào đầu năm hai, vào đêm trung thu, Quách Tử Chính ôm đàn ghi ta tỏ tình với cô ở dưới lầu của khu kí túc nữ. Lúc ấy, chuyện này từng gây chấn động một thời.
Đương nhiên, điều khiến cô càng bất ngờ là khi cô vẫn chưa quyết định có chấp nhận lời tỏ tình của anh hay không thì Quách Tử Chính đã nói với cô lời xin lỗi, sau đó không từ mà biệt, bay qua bên kia đại dương để du học.
Lúc ấy La Phi còn lấy làm may mắn vì mình vẫn chưa bắt đầu với Quách Tử Chính, nhưng thật ra sâu trong lòng, cô không thể phủ nhận thật ra mình cũng thấy hơi mất mát.
Chuyện đã nhiều năm, thật ra cô gần như đã quên Quách Tử Chính và chuyện năm ấy. Nếu anh không đột nhiên xuất hiện thì chắc là cô sẽ không nhớ tới nữa. Có điều, dù sao thì cũng từng có quan hệ tế nhị nên khi gặp nhau với thân phận này, đương nhiên là cũng hết sức xấu hổ.
Bên này, Trịnh Thiên Dã coi như hài lòng với câu ‘sơ giao’ của cô. Anh gật đầu. “Đừng có qua lại nhiều với loại người ấy, nó thay bạn gái còn nhanh hơn thay quần áo đó, đúng là loại cặn bã.”
Đối với lời nhận xét về người khác của Trịnh Thiên Dã, La Phi có phần không dám tin. Anh đang nói chính mình đấy à?
Đang nói chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Trịnh Trạch Thi không mời mà tự vào, mặt cười tươi tắn. “Cậu hai, bác gọi cậu đến phòng làm việc kìa.”
“Biết rồi.” Trịnh Thiên Dã bực bội liếc cô một cái, đứng dậy, đi ra ngoài cửa. Thấy Trịnh Trạch Thi ngồi xuống bên cạnh La Phi thì giọng có vẻ không vui. “Phi Phi, chị ta có nói gì thì em cũng đừng nghe, nhất là những lời nói xấu anh.”
Trịnh Trạch Thi cười ha hả, quay đầu sang nói: “Chị mày không xấu xa đến thế đâu, đâu rảnh đi nói xấu sau lưng người khác. Chị chỉ nói trước mặt mày thôi— thằng ngốc, mau cút đi!”
Trịnh Thiên Dã tức đến nỗi nghiến sắp nát răng, anh lườm Trịnh Trạch Thi thật dữ dằn nhưng đổi lại, chỉ được một cái liếc mắt xem thường của cô ấy.
Nguyên Nhân Gây Nên Chứng Hoang Tưởng
Dịch: Thanh Dạ Đợi đến khi Trịnh Thiên Dã bỏ đi với bộ mặt xanh mét, lúc quay đầu nhìn La Phi vẻ mặt đang bỡn cợt của Trịnh Trạch Thi cũng từ từ nghiêm túc lại, ánh mắt có chút phức tạp.
La Phi cảm thấy có chút thấp thỏm khi bị cô ấy nhìn như vậy: “Chị họ à, sao vậy?”
Trịnh Trạch Thi im lặng rất lâu, sau đó đột nhiên thở một hơi thật dài, bất đắc dĩ ngoẻn miệng lên cười: “Chuyện của em và Thiên Dã, chị đã biết hết rồi. Nhưng mà………chị không ngờ rằng mọi chuyện lại xảy ra như vậy. Đừng nói em là đương sự trong chuyện này, mà nếu là chị, chị cũng cảm thấy rất hoang đường.”
La Phi sửng sốt, không biết vì sao, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh của Quách Tử Chính, ngay lúc đó tự dưng cảm thấy có chút xấu hổ, hai gò má cũng đỏ ửng hơn bình thường, vô thức hỏi: “Mọi người ai cũng biết hết rồi hả chị?”
Trịnh Trạch Thi lắc đầu: “Tình trạng của Thiên Dã, chỉ có bác và dì Trương biết thôi, ngay cả bà nội cũng không biết. Hai người đó cũng sẽ nói cho chị biết, bởi vì chị là bác sĩ tâm lý. Thiên Dã bài xích với bác sĩ, cho nên trong nhà không thể bắt ép nó đến bệnh viện, mà lần này chị về nước, thật ra là để chữa bệnh cho nó.”
“Chị là bác sĩ tâm lý sao?” La Phi nhìn từ đầu đến chân người phụ nữa gần như có thể dùng từ xinh đẹp để hình dung, có hơi khó tin.
Dưới cái nhìn đánh giá của cô, Trịnh Trạch Thi vuốt mái tóc quăn dài của mình, nở nụ cười khoái chí: “Không giống sao?”
La Phi cười ngượng, có một sự khâm phục từ trong tận đáy lòng hiện rõ trên gương mặt: “Em nhìn không ra.”
Trịnh Trạch Thi cảm thấy hài lòng về thái độ của cô, cười hi hi nói: “Chị là PHD [1'> chuyên ngành tâm lý của trường đại học Princeton đó.”
“Chị giỏi thật nha!”
Trịnh Trạch Thi tỏ vẻ tự hào: “Em biết tại sao Trịnh Thiên Dã ghét chị đến vậy không? Bởi vì từ nhỏ đến lớn, bọn chị học cùng một lớp, mà nó chẳng bao giờ vượt qua được chị, nó đứng hàng thứ hai sau chị suốt m