Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.
rạch Thi cảm thấy cô gái ở trước mặt này quá xui xẻo, nhưng nhìn thấy vẻ mặt khóc không ra nước mắt của cô ấy, trong lòng vẫn có chút gian ác mà vui mừng khi người khác gặp họa, sau đó nghiêm túc lại, suy nghĩ vấn đề của cô ấy.
Con gái xinh đẹp trẻ tuổi ở đâu cũng có, hơn nữa hoàn cảnh sống như thế này của Trịnh Thiên Dã, nếu muốn theo đuổi người đẹp chỉ sợ họ đổ thành hàng dài. Nhưng nếu như bởi vì cô ấy bướng bỉnh kiêu căng mà Trịnh Thiên Dã muốn lại không có được, thì e rằng cũng không hẳn vậy. Mặc dù mới lần đầu tiên gặp nhau, nhưng là một bác sĩ tâm lý như Trịnh Trạch Thi không khó nhận ra, La Phi là một gái ngoan hiền bình thường, kiêu căng ở đâu ra.”
Cô ấy vuốt cằm, đánh giá La Phi từ đầu xuống chân, đột nhiên vươn tay ra sờ vào ngực cô: “Hình như cũng không to mấy.”
La Phi bất ngờ, hoảng hốt lùi về sau hai bước.
Trịnh Trạch Thi nở nụ cười vô tội mà thả tay ra: “Chị là bác sĩ tâm lý, không phải chuyên gia tình yêu, cho nên chị không phân tích được nguyên nhân tại sao thằng em họ ngu ngốc kia lại thích em!”
Đương nhiên La Phi cũng chẳng trông mong chị ấy sẽ cho mình câu trả lời, nói thật cô vẫn còn nghi ngờ về những phân tích mà chị ấy nói Trịnh Thiên Dã thích cô lúc nãy.
Hai người mỗi người đều đang đăm chiêu ngơ ngác nhìn nhau thì ở cửa đột nhiên vọng đến tiếng cãi vã.
——————————————-
[1'> PHD: Ph.D là viết tắt của chữ Doctor of Philosophy. Nghĩa là Tiến sĩ, Học bậc Ph.D, cao nhất trong các học bậc, đầu tiên xuất hiện ở Đức, sau đó được Mỹ và nhiều nước phương tây khác sử dụng. Bằng Ph.D đầu tiên của Mỹ xuất hiện khoảng cuối thế kỷ 18.
- Philosophy (triết học). Philosophy ở đây dùng để chỉ các ngành học không dẫn đến một nghề nghiệp thực tế nhất định của ngày xưa.
- Đến nay thì không phải Ph.D nào cũng liên quan đến philosophy, cho dù là lấy theo nghĩa bóng nhất của philosophỵ Nhưng chữ doctor vẫn mang đầy đủ ý nghĩa của nó. Ở phương Tây, trong nghi thức giao tiếp người ta gọi một người có bằng Ph.D là doctor (Tiến sĩ)
Chọc Vào Bệnh Nhân
***
Trịnh Trạch Thi nhíu mày: “Không phải chứ, vừa mới gặp mặt chẳng bao lâu liền cãi nhau?”
Nói xong, cô đã đóng laptop lại, kéo La Phi còn đang hồi hộp ra cửa trước.
Cửa vừa mở ra, tiếng cãi vã trên hành lang liền rõ ràng hơn.
Từ đầu đến cuối, Trịnh Trạch Thi ra vẻ như người đứng xem náo nhiệt, trên mặt còn cười hì hì. Trịnh Gia Thăng thì cau mày, vừa tức giận vừa đành chịu. Còn Quách Tử Chính thì im lặng, khi đối mắt với La Phi, ánh mắt anh hơi dao động, như muốn nói gì đó, nhưng môi vẫn không hé ra.
Lên xe rồi, cơn giận của Trịnh Thiên Dã vẫn còn chưa tan, toàn thân lạnh lẽo như trong động tuyết mới ra. Một bên căn dặn tài xế lái xe đi, một bên cả giận: “Đúng là ảnh hưởng tâm trạng ghê gớm, sớm biết vậy thì sẽ không về cái nhà này ăn cơm đâu.”
La Phi nhìn dáng vẻ nổi giận đùng đùng của anh, cuối cùng cũng có chút tò mò, cô cẩn thận hỏi: “Quách Tử Chính làm gì khiến anh ghét dữ vậy?”
“Thằng đó không cần làm gì hết, chỉ dòm mặt nó thôi thì người ta cũng đủ ghét rồi.”
La Phi đỡ trán, âm thầm tội nghiệp cho mấy anh đẹp trai trong xóm. Nhưng cô hỏi vấn đề này bỗng nhiên nhớ đến cuộc đối thoại lúc nãy với Trịnh Trạch Thi, vì thế lại thử hỏi dò: “Vậy anh thích người như thế nào? Ờ… ý của em là con gái đó.”
Trịnh Thiên Dã liếc cô trắng mắt: “Em bị hâm à? Em tự đi soi gương chẳng phải sẽ biết hay sao. Sao em lại không tự tin thế chứ? Tuy rằng em thương thầm anh hai năm, làm anh rất cảm động, nhưng khối cô thích anh như vậy, tại sao anh chỉ đón nhận mỗi em? Đương nhiên là sau khi bị em làm cho cảm động, cũng dần thích lại em. Đạo lý đơn giản như vậy mà em còn bắt anh phải giải thích à?!”
Anh nói như lẽ tự nhiên, La Phi lại nghe muốn lạnh sống lưng. Tuy rằng cô cảm thấy cái gọi là thích của người bị chướng ngại tinh thần có lẽ không giống với khái niệm của người bình thường, nhưng cô không thể không thừa nhận, với thân phận địa vị của Trịnh Thiên Dã, nếu không phải không có ý gì với cô, tuyệt đối sẽ không bởi vì cái gọi là “cuồng si” của một cô gái mà miễn cưỡng bản thân chấp nhận cô.
Cô không khỏi nhớ đến mấy tấm ảnh trong máy tinh của anh: “Ý của anh là, sau khi em thương thầm anh hai năm, cuối cùng bởi vì anh cảm động mới thích em. Còn trước kia anh không có ý gì với em đúng không?!”
Trịnh Thiên Dã nhìn cô hoài nghi, không đáp mà hỏi ngược lại cô: “Sao hôm nay em lại hỏi mấy vấn đề kỳ lạ vậy?” Anh ra chiều suy tư, “Có phải Trịnh Trạch Thi nói gì với em không?”
La Phi vội lắc đầu, nếu cho anh biết Trịnh Trạch Thi về nước là vì trị bệnh cho anh, không chừng bệnh cũng khỏi cần trị.
“Vậy em hỏi mấy cái này để làm gì?” Hiển nhiên Trịnh Thiên Dã cũng không muốn vướng vào mấy vấn đề này, không đợi LaPhi trả lời anh liền thay đổi đề tài, “Gặp mấy người đáng ghét, cơm chiều cũng ăn chưa no, về nhà em nấu mì cho anh ăn nha.”
“Ừm.” La Phi lúng túng đáp.
Trở về nhà trọ của hai người, có lẽ Trịnh Thiên Dã đói, nên cơn giận lúc