Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.
nh: “Hiện giờ anh cũng bị thương, rất đau, em hôn anh nhé.”
Trong lòng La Phi không ngừng than khổ, nhưng vẫn đấu tranh hôn lên khuôn mặt dính đầy nước thuốc của anh.
Nhưng mà, khi tối đến, La Phi mới biết, trận phong ba này vẫn chưa kết thúc. Đầu tiên là trước khi ngủ, Trịnh Thiên Dã bảo La Phi phải cam đoan cô và Quách Tử Chính không có gì. Sau khi lấy được bảo đảm từ cô, boss Trịnh mới yên tâm đi ngủ.
Nhưng ngủ đến nửa đêm, anh bỗng nhiên lại gọi cô dậy, bảo cô phải cam đoan nữa. Cứ thế lặp lại cả buổi tối, La Phi bị gọi dậy bốn năm lần. Cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cô lấy điện thoại ra cầu cứu Trịnh Trạch Thi.
Đương nhiên, nhận được câu trả lời của Trịnh Trạch Thi đã là buổi sáng hôm sau. Tin nhắn chữ ít mà ý nhiều: Chứng lo âu và chứng ép buộc là biểu hiện áp lực tâm lý của nó, bệnh tình có lẽ đã nặng thêm.
Có phải cô cũng có áp lực tâm lý lắm đúng không!
Không Được Ngừng Thuốc
Chuyển ngữ: Lạc Băng Cũng may Trịnh Trạch Thi được đi lại ra vào tự do, sau khi kết luận bệnh tình của Trịnh Thiên Dã đã nặng thêm, buổi trưa ngày hôm đó liền ra ngoài tìm La Phi.
Từ sau khi La Phi cùng Trịnh Thiên Dã được cho là đã qua lại với nhau, cô mỗi ngày đều đáp ứng những đòi hỏi mãnh liệt từ anh,hai người cùng nhau ăn cơm trưa.Thật vất vả mới cơm nước xong xuôi, lấy cớ là phải đi làm, cô mới có thời gian rãnh rỗi, liền chạy tới quán cà phê dưới lầu của tòa nhà để gặp Trịnh Trạch Thi đã đợi sẵn từ lâu.
Bên trong góc khuất, Trịnh Trạch Thi đợi đến giữa trưa mà vẫn chưa thấy gì liền cuống cuồng mất hết kiên nhẫn, nhìn thấy cô lòng như lửa đốt chạy tới, trên mặt vẫn cười một cách ung dung tự tại.
La Phi ngồi xuống đối diện cô với vẻ mặt đau khổ, cầm ly thủy tinh trước mặt uống vào một ngụm nước, vỗ vỗ ngực thở phì phò mở miệng: “Sao rồi? Có xác định được phương án trị liệu chưa? Em thật sự chịu đựng không nổi nữa rồi!”
“ Tần suất hai người làm nhiều hay ít?” Nhìn đến sắc mặt ửng hồng của La Phi, bộ dạng muốn có bao nhiêu xấu hổ liền có bấy nhiêu, cô liền liếc mắt một cái : “ Chị là bác sĩ tâm lý, không phải kẻ nhiều chuyện, hỏi em vấn đề này vì muốn tốt cho việc trị liệu. Chị phải biết mức độ Thiên Dã ở phương diện này ra sao. Đương nhiên, ý nghĩa tuyệt đối nhiêm túc, ăn ngủ là bản tính, ham muốn là bản năng của con người, dùng hai chữ đơn giản như vậy có hơi phô trương. Nhưng mà nói đi nói lại, chúng ta đều là con gái, em cũng đừng quá thẹn thùng như vậy.”
“ Em không giống như các chị từ nước ngoài trở về tư tưởng cởi mở như vậy.” La Phi đỏ mặt than thở một câu, suy nghĩ lại, thấp giọng nói “ Một hai lần gì đó”
“ Mỗi ngày”
“Cỡ đó.”
Trịnh Trạch Thi sờ sờ cằm : “ Thật đúng là phấn khích mà. Thời gian thì như thế nào”
“ Này này! Cái này cũng muốn biết sao?” La Phi nhịn không được liếc cô một cái.
Trịnh Trạch Thi ha hả cười nói : “ Chị là muốn xem em họ chị khả năng chinh chiến về phương diện đó có chịu ảnh hưởng của tâm lý bệnh tật hay không thôi.”
La Phi nhìn bộ dáng của cô ta, cuối cùng cũng xác định được là thật hay đùa, không khỏi trở mình xem thường : “ Bác sĩ tâm lý có phải người nào cũng đáng khinh như chị hay không?”
Trịnh Trạch Thi phất phất tay : “ Được rồi, không đùa nữa. Nhưng mà, mục đích của chị là sự thật. Nếu như ham muốn càng tăng, sẽ làm cho nó bệnh tình càng nặng, ảnh hưởng tới cảm xúc, tính khí lại càng dễ nổi cáu.” Cô vừa nói vừa lấy trong túi ra một lọ thuốc. “Đây là thuốc chị đưa cho nó, trước mắt dùng để ức chế cảm xúc, một ngày dùng một lần.”
La Phi cầm lọ thuốc, trên nhãn mác đều là từ Tiếng Anh chuyên ngành, nhất thời xem cũng không hiểu, liền do dư hỏi “ Anh ta phải uống sao?”
Trịnh Trạch Thi tái mặt liếc cô một cái : “Nó phải uống, chứ chị nhờ em làm cái gì. Dù sao em dùng cách gì cũng được, nhưng mà đừng nói với nó thuốc này là do chị kê đơn cho nó là được.”
“ Ahh” La Phi gật gật đầu
Trịnh Trạch Thi thấy bộ dạng mơ màng của cô, liền dặn đò thêm một lần nữa: “Dù sao không thể cho nó biết là chị kê đơn thuốc.”
La Phi cau mày nhìn lọ thuốc, bỗng nhiên buồn cười nói : “ Sao lại có cảm giác giống như âm mưu giết người cướp tài sản thế chứ.”
“ Chị xem em quả thật là muốn giết người.” Trịnh Trạch Thi cũng cười, dừng một chút, sắc mặt vội nghiêm lại : “Tác dụng phụ của thuốc không lớn, quan trọng nhất vẫn là làm cho nó vẫn giữ được tâm trạng vui vẻ. Việc này toàn bộ đều dựa vào em nhé.”
La Phi nháy mắt vẻ mặt cầu xin : “Không sợ nói chị biết, ông lớn này của nhà chị, em thật sự rất muốn đem anh ta lên bàn mà cúng vái. Anh ta thường xuyên vô duyên vô cớ mà nổi giận, chị muốn em phải làm sao bây giờ?”
Trịnh Trạch Thi gật đầu tỏ vẻ thông cảm : “Em quả thật rất vất vả, nhưng mà ngẫm lại nhiều lắm em chỉ cần kiên nhẫn nữa năm thôi, Chú và Dì Trương lúc đó sẽ không bạc đãi em đâu.”
La Phi giận dữ : “ Chị nghĩ rằng em là vì tiền của bọn họ sao.”
“Đương nhiên không phải. Ý của chị là nửa năm này vất vả cho em, thì đến lúc đó cũng phải bồi thường c