Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vọng Tưởng Cuồng

Vọng Tưởng Cuồng

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 134728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/728 lượt.

mà thôi. Nhìn bức hình trên laptop, anh bực dọc ngồi phịch xuống ghế.
Quách Tử Chính từ bên ngoài trở về phòng, nhìn thấy cảnh tượng Trịnh Thiên Dã đang ngồi trên ghế của mình, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop. Anh ta chau mày bước đến: “Anh trở nên bỉ ổi từ lúc nào thế, nghiện xem lén đồ dùng của người khác?”
Trịnh Thiên Dã từ phía sau màn hình laptop ngẩng đầu lên, vẻ mặt âm trầm mà hỏi: “Mày với La Phi trước đây rốt cuộc là có quan hệ gì?”
Quách Tử Chính ngây người một chốc, sau đó lại mỉm cười nhìn anh: “À, hóa ra là đã nhìn thấy những tấm hình quý báu ấy của tôi rồi!”
Trịnh Thiên Dã đứng bật dậy, tức giận chỉ thẳng vào mặt anh ta mà mắng: “Mẹ kiếp, mày nói rõ cho tao, rốt cuộc các người trước đây có quan hệ gì?”
“Tôi nói cái gì anh đều tin sao?” Quách Tử Chính đối với bộ dạng giận dữ của anh lại chẳng mảy may sợ hãi, ngược lại còn mỉa mai rằng: “Anh chỉ cần tin rằng, giữa tôi và cô ấy chẳng có bất cứ quan hệ gì cả. Cũng nên tự biết rằng, chỉ có mỗi mình anh là cho rằng cô ấy yêu anh, bởi vì, anh vốn không dám đối diện với sự thật.”
Trịnh Thiên Dã từ sau bàn đứng bật dậy, hung tợn bước tới xách ngược cổ áo của anh ta: “Tao cảnh cáo mày lần nữa, La Phi là người phụ nữ của tao, mày mà còn dám có ý đồ gì với cô ấy thì đừng trách tao không khách khí!”
Quách Tử Chính không nhanh không chậm gạt tay anh ra khỏi cổ áo mình, chỉnh lại trang phục, sau đó bước tới bàn ngồi xuống, chậm rãi lên tiếng: “Trịnh Thiên Dã, từ nhỏ tới lớn, anh lúc nào cũng nghĩ rằng tôi muốn tranh giành với anh, lúc nào cũng đối đầu với tôi. Mặc dù tôi nhỏ hơn anh, nhưng lại nhường nhịn anh hết lần này đến lần khác. Nếu không phải vì anh ép tôi xuất ngoại thì hiện tại lúc này, người đứng bên cạnh La Phi là tôi, chứ không phải là anh đâu. Tôi cũng không ngại nói với anh rằng, tôi rất thích La Phi, trước đây đã thích, hiện tại càng thích hơn. Thế nhưng, nếu hai người là thật lòng yêu nhau, tôi sẽ chẳng làm gì cả. Nhưng sự thật thì sao? Chẳng phải là anh đã dùng cách đê tiện nhất để có được cô ấy sao? Lợi dụng sự mềm yếu lương thiện của cô ấy, ép buộc cô ấy ở bên cạnh mình. Anh nói đi, tôi làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ?”
“Mày câm miệng! Sáng nay chính miệng cô ấy còn nói yêu tao!” Trịnh Thiên Dã xanh mặt hét to.
Quách Tử Chính nở nụ cười giễu cợt: “Tổng giám đốc Trịnh, nếu đã không còn việc gì, phiền anh đi ra ngoài, tôi còn phải làm việc.”
Trịnh Thiên Dã đá một đá vào bàn làm việc của anh ta, trong phòng liền vang lên một tiếng uỳnh chấn động, thế nhưng người ngồi sau bàn là Quách Tử Chính kia lại chỉ hừ nhẹ một tiếng, sau đó lẳng lặng nhìn Trịnh Thiên Dã hùng hùng hổ hổ bước ra khỏi phòng làm việc.
Trịnh Thiên Dã không trở về phòng mình mà trực tiếp xuống phòng La Phi ở lầu mười lăm, cũng không thèm đáp lại lời chào hỏi của ai hết, bước đến chỗ La Phi đang ngồi, kéo lấy tay cô khỏi chỗ ngồi.
“Anh làm gì thế?” La Phi bị hành động của anh làm cho kinh ngạc, nhưng vì đang ở trong phòng làm việc nên không dám hô to, chỉ có thể nương theo bước chân anh, xiêu vẹo đi lên lầu mười tám.
Sau khi đóng sầm cửa lại sau lưng, Trịnh Thiên Dã mới thả tay La Phi ra, hung dữ bóp cổ cô: “Tại sao em lại lừa tôi?”
La Phi mơ hồ không biết anh đang nói gì, tay anh lại dùng sức không hề nhỏ khiến cô có chút không thở được, gương mặt phút chốc đỏ bừng lên, vội nắm lấy tay anh: “Em không biết anh đang nói gì? Anh nói rõ ràng hơn được không?”
May mà lúc này đây, Trịnh Thiên Dã vẫn còn chút lý trí, thấy cô hít thở khó khăn, bộ dạng khổ sở thì ánh mắt anh ẩn chứa sự ẩn nhẫn, buông lỏng tay mình, lạnh lùng nói: “Em tại sao lại lừa tôi, nói em và Quách Tử Chính trước kia chỉ đơn giản là quan hệ bạn bè cùng trường?”
La Phi hít sâu mấy hơi, xoa xoa cái cần cổ bị đau: “Em và anh ấy vốn dĩ chỉ là bạn bè bình thường.”
Trịnh Thiên Dã híp mắt lại, lạnh lùng quát to: “Em lại còn gạt tôi sao? Cái gì mà ‘bạn học cùng trường’, bạn học bình thường có thể chụp hình thân mật với nhau sao?”
“Chụp hình thân mật?” La Phi càng thêm mờ mịt, không hiểu ra sao cả.
“Tôi nhìn thấy ảnh chụp của hai người trong máy tính của nó, lưng tựa vai kề vào nhau, cái đó cũng gọi là quan hệ bình thường hả?”
La Phi ngẫm lại, chợt nhớ ra thời điểm mình và Quách Tử Chính sắp sửa quen nhau, có mấy lần cùng nhau đi chơi, rồi chụp chung vài tấm hình nhìn vào có vẻ khá thân mật. Cô giương mắt nhìn vẻ tức giận của Trịnh Thiên Dã rồi thấp giọng nói: “Quan hệ giữa em và anh ấy trước đây cũng không tệ lắm, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi. Lúc đó anh ấy có thổ lộ với em, nhưng rồi mấy ngày sau lại đột nhiên xuất ngoại, cho nên, dù lúc đó em muốn có bất cứ quan hệ gì với anh ấy, e là cũng không có khả năng.”
“Nói như vậy, em thừa nhận là em có thích nó?”
La Phi cả kinh: “Em nói là lúc đó, mấy năm sau này bọn em cũng không hề có liên lạc gì cả.”
“Cho nên, lúc đó em đã thích nó rồi đúng không?”
La Phi thất vọng rũ mắt xuống, nắm lấy tay anh: “Bây giờ anh cứ nhắc mãi đến chuyện này, rốt cuộc là có ý gì? Em và anh ấy không có gì là không có gì,