XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

đứa cháu ngoại này rồi.
Cô thường nghĩ rằng duyên phận giữa người với người đã được sắp xếp cả rồi, giống như cô và Nam Thư Mân, tuy là mẹ con nhưng là duyên ngắn, tình cảm mẹ con cũng chỉ nửa vời.
Lúc Hàn Đức Quần đi, trong tay mang theo mấy hộp mỹ phẩm, ánh mắt sáng nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ cười: “Ba, ba nhanh đi đi. Bằng không qua giữa trưa mới có thể đến, bên kia sẽ phải đợi lâu.”
“Tiểu Vũ, vậy con ở nhà phải chú ý an toàn đấy, có chuyện gì gọi điện thoại cho ba.”Môi Hàn Đức Quần hơi run .
Sơ Vũ cười cười thúc giục: “Mẹ ở trong xe chờ sốt ruột rồi , ba đi mau đi .” Cô ngóng nhìn bóng dáng họ khuất dần, nụ cười trên môi dần biến mất.
Cô giả vờ bình thản, giả vờ như không nhìn thấy, giả vờ như tất cả đều gió êm sóng lặng, nhưng thật ra cũng chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi. Trong lòng cô có trách cứ, nhưng cô lại không có dũng khí, không dám trút ra những tủi thân trong lòng, bởi vì cô vẫn còn muốn tiếp tục cuộc sống của mình.






Nếu Tôi Tìm Thấy Em, Đêm Nay Em… Sẽ Phải Theo Tôi.
Sơ Vũ cũng đã quen như vậy rồi. Hằng năm từ ngày mùng hai đến ngày mùng sáu, cô hầu như đều ở nhà một mình, thật ra với cô như thế cũng chẳng có gì. Chẳng qua mỗi khi đi trên đường, nhìn thấy gia đình người khác một nhà ba người, cô đột nhiên sẽ lại nhớ tới gia đình hạnh phúc trước kia của mình.
Trước tết, cô hứa với Tôn Hiểu Nhiên đến nhà Tôn gia. Buổi tối mùng năm, Tôn Phi Nhiên gọi điện thoại đến, bảo là ngày mai sẽ đến đón cô. Họ biết qua năm mới cô đã ở nhà một mình nhiều ngày rồi. Hồi bé, chỉ cần có thời gian Tôn Phi Nhiên và Tôn Hiểu Nhiên sẽ đến nhà cô, điều này làm cho cô không thể cắt bỏ được tình bạn này.
Ngày mùng sáu, mười giờ hơn, Tôn Phi Nhiên lái xe đến chờ trước cổng hẻm. Xe không lái được vào hẻm nhỏ, anh tựa người vào xe đứng chờ, nhìn bóng dáng thanh mảnh bước ra từ ngôi nhà cũ kĩ kia, anh nở nụ cười. Lúc Sơ Vũ đi ra, thấy một chiếc xe màu bạc, cô nhìn vào biển số xe dừng lại vài giây.
“Sao lại mua này mua nọ làm gì.” Tôn Phi Nhiên nhận lấy.
Bà Tôn đang ngồi trên sô pha xem hài kịch, cười khanh khách không ngừng, quay đầu nhìn cô rồi thản nhiên nói: “Sơ Vũ, đến rồi à.”
“Chào cô, con đến chúc tết gia đình .”
“Ngồi đi, ngồi đi. Hiểu Nhiên rót nước đi.” Vài năm gần đây bà Tôn bắt đầu béo ra, nhưng cũng không hề có ý định giảm cân.
“Mẹ, Sơ Vũ cũng không phải là khách mà.” Tôn Hiểu Nhiên vẫn ngoan ngoãn rót nước.
Bà Tôn nhìn qua giỏ trái cây Sơ Vũ mang theo, ánh mắt hờ hững: “Con đến là tốt rồi, mua quà làm gì. Năm trước ba Hiểu Nhiên từ Hải Nam về mua bao nhiêu là hoa quả, chúng ta còn chưa ăn hết nữa.”
Sơ Vũ cười nhẹ.
“Mẹ, ba đâu?” Tôn Phi Nhiên hỏi.
“Người ở cục thuế gọi ba ra ngoài rồi. Đúng rồi, lát nữa có một người bạn của mẹ đến đấy.”
Tôn Phi Nhiên hơi nhíu mày : “Sao trước đó mẹ không nói?”
“Là bạn học cấp hai của mẹ, bây giờ làm trong đoàn nghệ thuật quân đội, là bác Triệu đấy, em gái con không phải cũng muốn vào đoàn nghệ thuật quân đội sao, đúng lúc mời người ta đến đây, tiện thể hỏi một chút tình hình.”
Tôn Phi Nhiên không nói gì nữa.
Bà Tôn nhìn qua Sơ Vũ vài lần, rồi tiếp tục xem tivi .
Lát sau lúc bạn của bà Tôn đến, Sơ Vũ mới hiểu được ý của bà Tôn.
Bạn hoc cũ của bà dẫn theo một cái cô gái đến.
“Ôi, đây là Vi Vi mà, tôi nhớ có gặp qua lúc cô bé mười tuổi, nháy mắt một cái đã xinh đẹp như vậy rồi, bà Triệu à, nhìn mấy đứa nhỏ không thể nhìn lại mình đã già đi bao nhiêu.”
“Cô à, cô đâu có già. Bây giờ nếu cô cùng con ra ngoài dạo phố, người khác sẽ nghĩ mình là chị em đấy.” Vi Vi nói xong ánh mắt nhẹ nhàng liếc qua Sơ Vũ.
Bà Tôn cười tươi như hoa.
“Đứa nhỏ này khéo quá.”
Bà Tôn kéo tay cô: “Vi Vi, đây là anh Phi Nhiên, ngày bé các con đã gặp nhau rồi . Đây là em gái, Hiểu Nhiên.”
Vi Vi ngọt ngào tươi cười với mọi người: “ Anh Phi Nhiên .”
“Phi Nhiên, con đi lấy thức ăn mời Vi Vi đi.”
“Bà Tôn, cô gái kia là đối tượng của Phi Nhiên à? Bà thật có phúc, có một cô gái đẹp như vậy.”
“Tôi nào có được may mắn kia, là bạn học của Hiểu Nhiên, đến nhà tôi chúc tết .” bà Tôn cười nói.
Sơ Vũ ngồi một bên nhìn, trong đầu đã rõ ràng.
“Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi vào trong bếp xem.” Bà Tôn đứng lên.
Sắc mặt Tôn Phi Nhiên rất khó coi, anh bực bôi, sau đó cũng đứng lên đi vào bếp.
“Cô là bạn của Hiểu Nhiên, cũng học múa ư?” Lã Vi hỏi.
“Đúng vậy, nhưng chúng tôi không học cùng trường.”
Mẹ Lã Vi gật đầu: “Sao bác nhìn con trông rất quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu rồi ấy.”
“Dạ, có lẽ là khuôn mặt con phổ biến.” khóe miệng Sơ Vũ giật nhẹ.
Tôn Hiểu Nhiên cầm lấy ấm trà: “Cô à, con rót cho cô chén trà. Em Vi Vi cũng uống trà đi.” Điện thoại của cô đột nhiên vang lên, tay hơi nghiêng làm nước trong ấm trà đổ ra, chảy xuống giày của Vi Vi.
“Ướt cả rồi !” Lã Vi vội vàng đứng lên, vẻ mặt khó chịu.
Tôn Hiểu Nhiên nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia gian xảo: “Xin lỗi, thật ngại quá.” Sơ Vũ nhìn qua đã biết bạn mình cố ý, bất đắt dĩ n