Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
ói: “Tôi đi lấy khăn lau.”
Tôn Hiểu Nhiên đắc ý nháy mắt với cô mấy cái.
Nhà bếp Tôn gia được ngăn cách bởi một cánh cửa kính mờ, tuy đóng cửa, nhưng tiếng động bên trong đều rất rõ ràng. Sơ Vũ đứng ở cửa, tay vừa chạm vào ổ khóa, chợt nghe tiếng tranh cãi ở bên trong.
“Tôn Phi Nhiên, mẹ nói cho con, tốt nhất là tự con sớm thu hồi tâm tư của mình lại đi. Cô ta là ai, gia đình cô ta thế nào, ba mẹ cô ta dựa vào cái gì mà có thể làm thông gia với gia dình ta, con cũng không phải không biết mẹ của cô ta còn cùng người khác chạy……” Tựa như bị sét đánh, Sơ Vũ kinh ngạc đứng bất động, tay vô thức nắm chặt, lòng đau như thắt.
“Mẹ, sao mẹ có thể nói như thế, con người của Sơ Vũ thế nào không phải mẹ không biết.”
“Biết. Mẹ còn biết rõ hơn con, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột sẽ biết đào hang.”
Trong nháy mắt, câu nói kia đã làm sắc mặt Sơ Vũ trở nên trắng bệch.
Cánh cửa hơi hé ra, không khí xung quanh trở nên ngột ngạt, toàn thân Sơ Vũ run rẩy. Tôn Phi Nhiên kinh ngạc…đau đớn gọi: “Sơ Vũ…”
Bà Tôn cũng không nghĩ rằng Sơ Vũ đang đứng ở cửa, mắt liếc nhìn qua.
Khóe miệng Sơ Vũ run lên , ánh mắt mờ mịt, cố gượng nở nụ cười: “Cô, cô… con đến nói với cô một tiếng, con… ba mẹ con sắp quay lại, con phải về.” cô không biết giây phút ấy sao mình có thể hoàn chỉnh được câu nói kia.
Cô còn không kịp nhìn mặt họ, cứng nhắc xoay người bước đi. Cô biết, từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ bước vào nơi này nửa bước .
“Sơ Vũ, em đợi chút.” Tôn Phi Nhiên liền chạy theo sau.
“Phi Nhiên, trong nhà có khách, con đứng lại.”
Tôn Hiểu Nhiên đứng lên, buồn bực: “Mẹ, sao Sơ Vũ đột nhiên lại bỏ về?”
“Trong nhà có việc.” Bà Tôn nhăn nhó trả lời, nhưng sau đó liền quay sang tươi cười với mẹ con Vi Vi.
Sơ Vũ chạy thẳng một mạch , nước mắt bay lả tả giữa không trung, gió thổi vào mặt cô đau rát, đến khi cô mệt lả , không thể chạy được nửa, cô dừng lại, dựa lên thân cây trên lề đường, thở hổn hển, trong lòng vừa buồn vừa đau.
Tôn Phi Nhiên đi đến bên cạnh cô: “Sơ Vũ!”
Sơ Vũ ngẩn người: “Phi Nhiên, anh về đi.”
Câu nói nhẹ nhàng kia làm cho ánh mắt Tôn Phi Nhiên trở nên ảm đạm.
“Xin lỗi, Sơ Vũ, mẹ anh…”
Tay cô bám vào thân cây khô cằn, người run lên . Những lời nói của bà Tôn như kim đâm vào lòng cô, Nam Thư Mân là vết thương trong lòng mà cô vĩnh viễn không thể xóa được. Từ nhỏ cô đang mang trên người gánh nặng này, lòng tự trọng từng chút từng chút một ăn mòn vào trái tim cô, mà chỉ có cô một mình chịu đựng trong im lặng.
Tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, những giọt nước mắt lăn dài.
Tôn Phi Nhiên nhíu chặt mày , một hồi lâu mới tìm thấy lại giọng nói của mình, thanh âm khàn khàn: “Em còn nhớ trước lúc em thi nghiên cứu sinh, anh đã nói với em.” Anh hít một hơi thật sâu, dừng một chút, giọng hơi run: “Anh biết bây giờ anh có nói gì em nghe cũng không vào, nhưng, Sơ Vũ, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn chờ em lớn lên, em có biết anh….”
“Phi Nhiên, anh không cần nói . Em biết, em đều biết.” Sơ Vũ nghẹn ngào ngắt lời anh.
Tôn Phi Nhiên tự giễu cười: “Mặc kệ gia đình của em như thế nào, anh chỉ biết em là em, là người từ nhỏ luôn đi theo sau anh, là cô bé anh giúp làm bài tập mỗi ngày.”
Trên đường xe cộ chạy qua lại, ánh mắt Sơ Vũ nhìn vào hư vô. Cô cúi đầu cười lớn, Tôn Phi Nhiên nghe tiếng cười kia, trong lòng xót xa đau không thở nổi, bước đi nặng nề như cắm đinh trên mặt đất.
Giọng nói Sơ Vũ rất bình thản: “Nhưng em chịu không nổi khi người nhà em bị người khác khinh thường.”
Tôn Phi Nhiên bỗng dưng mở to hai mắt, sắc mặt lại càng ảm đạm hơn, nhìn bóng dáng gầy yếu, tay đưa lên mới lại phát hiện cô cách anh càng ngày càng xa.
Vào tháng một, Tịch Hạo Trạch đến thành phố B thăm ông nội. Tịch lão gia vẫn luôn yêu nhất đứa cháu nội này, cũng bởi vì anh rất giống ông. Điều Tịch lão gia quan tâm nhất hiện nay là hôn sự của cháu nội, thúc giục anh ta nhanh đem cháu dâu về cho ông gặp. Lúc anh quay lại thành phố N, thời tiết đẹp khiến tâm trạng anh tốt hơn hẳn, có một số việc bắt đầu phải giải quyết..
***
Mười lăm tháng giêng, tết nguyên tiêu.
Hàn Thần và Sơ Vũ đến quảng trường, trên đường treo rất nhiều các loại đèn lồng. Cả một vùng sáng chói, đủ màu đủ sắc. Hàng năm ở thành phố N tết nguyên tiêu đều rất tấp nập, bao nhiêu là người đổ xô ra ngoài đi chơi, chỉ cần hơi không cẩn thận một xí đã không tìm thấy đường về.
Dọc theo các con đường rực rỡ đủ các loại đèn lồng,họ hòa theo dòng người vừa đi vừa ngắm cảnh. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn. Nơi này tổ chức trò chơi đoán câu đố, được tặng đèn.
“Hàn Thần, chúng ta chơi trò này đi.” Cô luôn thích chơi tròn này, đã đoán trúng rất nhiều câu đố, hai tay Hàn Thần đầy đèn lồng. Nếu Hàn Thần không lôi kéo cô , cô có lẽ còn muốn đoán tiếp.
“Lấy nhiều như vậy về cũng không có chỗ để! Hay là vứt đi.” Hàn Thần nhìn đèn trên hai tay phiền lòng, lát nữa cậu ta còn phải đi chơi cùng bạn học.
Sơ Vũ tất nhiên tiếc: “Đưa cho chị, em đi chơi đi. Chín giờ rưỡi chị đứng bên cây ngô đồng vàng kia