Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.
i nhanh như nước chảy, vừa chớp mắt đã đến đầu hạ. Sơ Vũ sắp tốt nghiệp, suốt ngày bận rộn viết luận văn. Hôm nay Tịch Hạo Trạch lái xe đến trường cô. Lúc này Sơ Vũ đang đứng ở căn tin cùng vài người bạn mua cơm tối, nhận được điện thoại của anh, cô vội vàng tạm biệt bạn mình.
“Sơ Vũ, aiz zzaa?” Cô bạn cùng phòng Vương Lam nhướng mày hỏi: “Thời gian này nhìn cậu cứ thần thần bí bí à nghen .” Các cô là nghệ sĩ nên rất có mắt nhìn.
Sơ Vũ cười e thẹn: “Bạn trai tớ.”
“Ối, cậu giữ bí mật cũng kín nhỉ. Khi nào thì dẫn đến cho mọi người gặp mặt đây?”
Mặc dù cuộc sống của các cô bạn cùng phòng cô không thể nói là phong hoa tuyết nguyệt, nhưng sinh viên khoa cô cũng thường được mời làm người mẫu của những nhãn hiệu xe hơi nổi tiếng, hay những sự kiện cắt băng khánh thành, và dĩ nhiên họ cũng đã gặp qua không ít người giàu có . Tuy Sơ Vũ không tham gia, nhưng cũng không xem thường cuộc sống của họ. Ở cùng họ rất thoải mái, bốn năm đại học họ cũng chưa từng xảy ra mâu thuẩn nào. Vương Lam biết Sơ Vũ là một cô gái yên phận, giờ đây chưa tốt nghiệp đại học mà đã hẹn hò thì có lẽ mọi chuyện đã chắc chắn rồi .
Cô mang theo bánh thịt bò nóng từ tốn đi ra cổng.
Từ xa đã nhìn thấy xe của Tịch Hạo Trạch đậu ở ven đường, cô đi qua. Ánh mắt Tịch Hạo Trạch lướt qua tay cô.
Sơ Vũ ngồi lên xe, mùi thơm ngào ngạt của bánh lan tỏa khắp nơi trong xe, cô có chút bối rối đưa hai tay lên ngượng ngùng hỏi: “Anh có muốn ăn không?” Nhìn vẻ mặt Tịch Hạo Trạch thản nhiên, cô lập tức trở thành người bán hàng quảng cáo: “Bánh ở cửa hàng này không tệ đâu, rất nổi tiếng đấy.” Nói xong cô lại thấy hối hận .
Khóe miệng Tịch Hạo Trạch lộ lên ý cười.
Sơ Vũ thấy anh không phản ứng gì, lúng ta lúng túng thu tay lại. Cô kìm lòng không được lấy ra. Bỗng nhiên, một đôi tay vươn qua, ánh mắt ảm đạm của cô chợt sáng lên.
Tịch Hạo Trạch mở túi bóng ra, ánh mắt hơi lóe lên, hai mắt Sơ Vũ bên kia cũng sáng rực chờ mong nhìn anh.
Chờ anh ăn hết một nửa, Sơ Vũ cuối cùng cũng yên lòng mỉm cười, nghiêng đầu hỏi: “Ngon không?”
Tịch Hạo Trạch không có thói quen nói chuyện khi đang ăn.
Sơ Vũ tiếp tục nói: “Ở cửa hàng này làm rất sạch sẽ dùng dầu ăn nguyên chất , ăn an tâm. Anh không biết đấy, hồi trước trước mặt nhà em cũng có một cửa hàng làm bánh thế này nhưng dùng dầu ăn không đảm bảo, sau này sở thương mại và công nghiệp đến kiểm tra, tìm ra được mấy thùng dầu không đảm bảo chất lượng, cả mấy ngày nhà em không đụng đến dầu luôn.
Tịch Hạo Trạch vừa mới cắn một miếng bánh, khuôn mặt cứng ngắc, Sơ Vũ cười hì hì nói tiếp: “Nếu anh thích, sau này mỗi ngày em đều mua cho anh.”
Anh nhếch miệng, buông miếng bánh kia xuống. Là cô khờ hay giả vờ ngốc, cửa hàng nhỏ như vậy có thể dùng dầu nguyên chất ư, không bị lỗ mới lạ.
Anh tao nhã lau tay qua, từ từ khởi động xe. Xe chạy trên đường cái, lát sau đã chạy ra ngoài ngoại ô, Sơ Vũ nhìn thấy quang cảnh là lạ hỏi: “Mình đi đâu vậy anh?”
“Đến nơi anh công tác.”
Doanh trại của Tịch Hạo Trạch nằm ở ngoại ô, Sơ Vũ xuống xe, hít một hơi thật sâu, quả thực không khí tươi mát hơn ở thành phố nhiều.
Sau một giờ, mới đi đến nơi.
“Phía đối diện là sân ga, bắt xe buýt số 29 có thể đi vào trung tâm thành phố.” Tịch Hạo Trạch chỉ chỉ phía trước giải thích .
Sơ Vũ tinh tế đánh giá hoàn cảnh xung quanh, mặc dù có chút hẻo lánh, nhưng người thì không thưa thớt trống trải.
“Phía trước là khu vực nhà ở của quân nhân.”
Sơ Vũ đi theo qua xem, cách đó không xa có mười mấy quân nhân trong bộ quân phục màu xanh đứng xếp hàng chỉnh tề.
Hai người đi bộ một lát, Sơ Vũ hơi chóng mặt, Tịch Hạo Trạch quay đầu nhìn qua: “Không phải là em không có sức đấy chứ ?”
Sơ Vũ hít một hơi: “Anh ăn hết bánh của em tất nhiên là có sức rồi.”
Nhắc đến vấn đề này Tịch Hạo Trạch lại có chút bực dọc, bánh chiên bằng dầu không bảo đảm chất lường mà cô còn nhắc tới: “Sơ Vũ, sau này em không được ăn mấy cái loại bánh bậy bạ đó nữa , ăn cơm đàng hoàng, hèn gì cả người cứ gầy tong chẳng béo lên nổi .”
Sơ Vũ không nghĩ thế, nhỏ giọng nói: “Nhưng nó rẻ mà, hơn nữa em như vậy không phải là gầy tong teo, mà đây là gầy đẹp.”
Tịch Hạo Trạch mỉm cười liếc nhìn qua, nắm lấy tay cô, tiếp tục đi lên. Ánh mắt Sơ Vũ dừng lại trên bàn tay của hai người, nở một nụ cười tươi. Cả đời này hãy cứ nắm tay như vậy.
Lúc này các quân nhân đang lục đục đi ăn cơm , nhìn thấy hai người họ, rất nhiều người không khỏi trợn tròn mắt.
Sơ Vũ bị mọi người nhìn xấu hổ, lại cúi đầu .
Tịch Hạo Trạch vỗ lên đầu cô một cái. Anh hơi quá tay, Sơ Vũ ngẩn ra quay đầu trừng mắt nhìn anh.
“Nếu còn không nhớ, thì quay về góc tường đứng cho anh.”
“Đừng Để Ở Trong Lòng, Toàn Là Một Đám Hòa Thượng Chưa Từng Thấy Gái Đẹp Bao Giờ Ấy Mà.”
Sơ Vũ theo anh đi vào một căn hộ nằm ở tầng ba phía đông. Trước mắt cô là căn phòng rất rộng được bố trí đơn giản.
“Ở thành phố N phần lớn thời gian anh đều ở đây.” Anh nhìn Sơ Vũ: “Vào phòng ngủ xem đi.”
Sơ Vũ theo sa