Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

hưa từng thấy gái đẹp bao giờ ấy mà.”
Sơ Vũ bật cười, cũng không còn xấu hổ nữa. Cô thật không nghĩ rằng Tịch Hạo Trạch cũng biết nói đùa, lại còn khen cô. Cô hạnh phúc nhìn vào mắt anh, phát hiện anh đã không còn là cậu thanh niên ngày xưa mà cô biết.
Hai người rời quân khu đến đại viện. Sơ Vũ ngồi trên xe, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Tịch Hạo Trạch nghiêng đầu thấy cô không ngừng hít thở, miệng hơi cười, nắm lấy tay cô. Bàn tay ấm áp kia cũng không thể làm cô bớt căng thẳng hơn.
Cô nhíu mày lại, lắc lắc tay anh, mắt nhìn vào người bảo vệ rồi lại quay đầu sang: “Tịch Hạo Trạch, em rất hồi hộp. Hay mai lại đến được không, tối nay em về nhà chuẩn bị tâm lý đã.”






“Anh Ở Trong Lòng Em Cũng Là Chú Giải Phóng Quân .”Chú? Cái Này Thì Tịch Hạo Trạch Thật Sự Hết Chỗ Nói.
“Em nghĩ anh sẽ đồng ý sao? Hả?” Anh nhíu mày nhìn cô.
“Tịch đại nhân, tiểu nhân thật sự đang rất hồi hộp, đại nhân có nghe thấy tiếng tim của tiểu nhân đang đập thình thịch không, gần như sắp nhảy ra ngoài rồi nè.” Một tay Sơ Vũ đặt lên ngực.
Tịch Hạo Trạch bị cô chọc buồn cười .
“Nhưng anh chưa bao giờ để lính của mình trốn lui trên chiến trường cả.”
Lâu sau, đến khi cô đã thở hổn hển, xấu hổ đỏ mặt: Tịch Hạo Trạch nhẹ giọng hỏi: “Anh thì sao? Anh cũng là quân nhân vậy? Em cũng sợ anh sao?”
Sơ Vũ không dám nói “Sợ”, nhìn anh một cái, sau đó lại nhìn xung quanh, do dự, nhẹ giọng nói: “Anh ở trong lòng em cũng là chú giải phóng quân .”
Chú? Cái này thì Tịch Hạo Trạch thật sự hết chỗ nói.
“Anh già như vậy sao?”
Sơ Vũ nhìn anh bắt đầu su nịnh: “Tuyệt đối không có, Tịch đại nhân, ngài đây chỉ là chính chắn nghiêm túc, tuyệt đối không già.”
Tịch Hạo Trạch nhếch khóe miệng, thấy cô cố gắng giải thích: “Được rồi, được rồi. Nhanh vào thôi. Chú giải phóng quân kính nể của em đã đợi cả nửa ngày rồi.”
Cô nhìn bộ quân trang trên người Tịch Hạo Trạch, không nói nữa.
Xe từ từ dừng lại trước một ngôi nhà có vẻ khá cổ kính, cô khẽ cắn môi, hít một hơi rồi đi xuống xe. Tịch Hạo Trạch nhìn cô có cảm giác như cô đang chuẩn bị xông pha ra chiến trận, lòng bỗng dưng dịu xuống.
“Đến đây!” Anh thấp giọng nói, lấy mấy hộp quà ở sau cốp xe. Sơ Vũ đi qua, anh đưa cho cô.
Tịch Hạo Trạch bước nhanh lên trước, Sơ Vũ cầm hộp quà nặng nề theo sau.
Lúc đến nhà, người giúp việc mở cửa. Vừa thấy hai người, cười chào đón: “Cậu hai, cậu đã về rồi” lại nhìn Sơ Vũ cười: “Tôi vừa xay xong nước trái cây, để tôi đi rót.”
Trần Lộ Hà nghe thấy tiếng nói trong phòng khách, từ phòng bếp đi ra. Trên mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thật ra, từ ngày hôm qua khi nghe con trai nói sẽ mang con dâu về, bà vui vẻ bận rộn cả ngày,vừa mới ăn cơm trưa xong đã bắt đầu chọn quần áo. Đã nhiều năm rồi cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôm nay.
“Mẹ, Sơ Vũ đã đến rồi.” Tịch Hạo Trạch thản nhiên nói.
Sơ Vũ mang theo hộp quà, trên tay bị thắt đỏ cả lên , nhưng bây giờ thấy người không còn sợ sệt như lúc nãy: “Bác gái, chào bác ạ.”
Bà Trần liếc Tịch Hạo Trạch một cái, ý là sao con lại không biết thương hoa tiếc ngọc: “Sơ Vũ à, đặt đồ xuống đi con.”
Cô giúp việc mang nước trái cây ra. Bà Trần đưa cho Sơ Vũ: “Bên ngoài trời nóng , uống chút nước trái cây giải khát.”
” Con đã ăn chưa?”
Sơ Vũ gật đầu.
Bà Trần nhìn cô, sợ cô ngại ngùng nói: “Ngày hôm qua Nữu Nữu còn điện thoại nói nhớ con, đứa nhỏ này rất có duyên với con , đã lâu như vậy mà nó vẫn còn nhắc đến con. Chờ nghỉ hè bác sẽ đón con bé đến đây, đến lúc đó con lại dạy cho nó nhé.”
Lát sau, ông Tịch cũng xuống lầu . Sơ Vũ vội vàng đứng lên, có chút căng thẳng: “Bác trai, chào bác ạ.”
“Tiểu Hàn à, ngồi xuống đi, con cứ coi như là nhà mình.” Tịch Chính Hồng chỉ nhìn qua là đã nhận ra cô gái này rất ngoan. Ông gật đầu với cô.
Sơ Vũ hết sức lo sợ, cô thường nhìn thấy ông Tịch trên bản tin thời sự, nhưng so với trên ti vi nhìn ở ngoài ông hòa nhã hơn, trông có vẻ cũng rất dễ gần.
Tịch Hạo Trạch nhìn ba mình, cũng đoán được ông hôm nay cố ý ở nhà. Ba mẹ anh đều đã gặp qua người. Anh sợ Sơ Vũ chưa quen ngại ngùng, thế nên sau khi nói vài câu với ba mẹ, anh liền dẫn cô lên lầu.
Vào phòng, Sơ Vũ liền thở ra một hơi nhẹ nhõm: “Thật sự lúc nãy tim em đã nhảy lên đến cổ họng rồi đấy .”
Nhà của Tịch gia là được nhà nước cấp, có hơi lâu năm, nhưng bên trong được trang hoàng bố trí rất sang trọng. Cô nhìn vào phòng, căn phòng được bố trí đơn giản. Vẫn như phong cách của căn hộ bên kia, là gam màu lạnh, nhưng tạo một cảm giác thoải mái hơn nhiều.
“Tối nay, em gái anh sẽ về, đến lúc đó em sẽ gặp, cô ấy công tác trong đoàn nghệ thuật quân đội.” Tịch Hạo Trạch dừng một chút, “Ông nội của anh ở thành phố, anh của anh cũng ở đấy, rất ít khi về đây” Anh nhếch khóe miệng: “Bây giờ vẫn còn hồi hộp sao?”
Sơ Vũ lắc đầu: “Tốt hơn nhiều rồi ạ.”
“Tết dương lịch lúc múa ở trên hội diễn văn nghệ quân khu sao không thấy em lo lắng như thế này?”
Sơ Vũ ngạc nhiên trợn tròn mắt: “Lúc ấy anh cũng ở đấy ư?” Nghĩ l


Old school Swatch Watches