Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
giác. Tay nghề của bác sĩ ở bệnh viện này rất tốt. Châm cứu vài lần, dần dần chân của Hàn Đức Quần đã có cảm giác đau đớn mãnh liệt hơn .
“Tiểu Vũ, sao sắc mặt con lại kém như vậy.”
“Tối hôm qua con ngủ không được.” Sơ Vũ xoa mắt, cười lên một cái.
“Ba, gia đình anh ấy muốn con vào đoàn nghệ thuật quân đội.”
Tay ông Hàn đang xoa chân bỗng dừng lại, ông gập người xuống: “Tiểu Vũ, gia đình cậu ấy dĩ nhiên sẽ có mong muốn của họ.”
Sơ Vũ ngồi xổm xuống, hai tay xoa bóp bắp chân ba mình: “Ba, có đôi khi con có cảm giác rất mờ mịt.”
Ông Hàn cười một tiếng: “Trước kia con đâu có như thế.” Con gái của ông trước kia chuyện gì cũng có thể làm chủ.
Hàn Đức Quần ngồi trên xe lăn, Sơ Vũ đẩy giúp ông. Giữa trưa nắng gay gắt, Sơ Vũ nhìn thấy miệng ba mình hơi khô khốc.
“Ba, ba đợi con một lát, con đi mua bình nước.” Nói xong cô chạy đến cửa hàng bán đồ lặt vặt.
Ánh mắt Hàn Đức Quần dõi theo bóng lưng Sơ Vũ.
“Ông đang chắn đường đấy , sư phụ à.”
“Thật xin lỗi, xin lỗi.” Hàn Đức Quần lập tức lăn bánh xe.
“Anh đợi chút, để tôi giúp anh.” Người nọ giúp đẩy ông đến một bên dưới táng cây.
“Cám ơn .”
“Không có gì, giúp một người tàn tật là điều nên làm mà .”
Sắc mặt Hàn Đức Quần bỗng trắng bệch. Cổ họng khô rát nói không nên lời, ngơ ngẩn chuyển động bánh xe, quay người lại nhìn thấy một người phụ nữ trong bộ quân trang đứng trước mặt ông, từng bước đi đến.
Thời gian bỗng ngưng lại, trên bánh xe không biết dính gì, tay ông nắm chặt đau đớn.
“Anh… khỏe không?” Nam Thư Mân không ngờ lại gặp ông ta ở đây, thật ra lúc trước bà cũng biết ông nằm tại bệnh viện quân khu.
Hàn Đức Quần run rẫy, ngẩng mặt lên, ánh mặt trời chói chang chiếu vào đôi mắt đen nhánh, sắc mặt ông ngày càng tái nhợt, ông mím môi không nói chuyện, ánh mắt nhìn ra phía sau Nam Thư Mân, con gái và con rễ của ông đang đi đến, trên mặt Sơ Vũ tươi cười tràn đầy hạnh phúc.
Ngọn Đèn Vàng Chiếu Xuống Chiếc Giường Đỏ Làm Cho Căn Phòng Càng Trở Nên Mờ Ảo.
Nam Thư Mân sững sờ đứng đó, cách chỉ một bước mà tựa như một đời.
Hàn Đức Quần nhanh chóng đẩy xe lăn đi vòng qua bà, Nam Thư Mân chuẩn bị nhấc chân.
Sắc mặt Hàn Đức Quần rất khó coi, tay run rẩy buông xuống nói: “Bà đi nhanh đi, đừng xuất hiện trước mặt Sơ Vũ nữa.”
“Đức Quần, tôi có việc muốn nói với ông. Bây giờ Tiểu Vũ không chịu nghe tôi, sao con bé lại cùng với đứa con thứ hai của Tịch gia?” Nam Thư Mân hơi vội vàng.
Tịch Hạo Trạch lái xe chở hai người về nhà, từ khi ông Hàn biết thân phận của anh, thái độ cũng hoàn toàn thay đổi làm cho anh rất ngạc nhiên. Sơ Vũ đã giải thích với anh rằng bởi vì ba cô cảm thấy rất cảm kích những gì anh đã làm. Nhưng trực giác nói cho Tịch Hạo Trạch sự thật không chỉ vậy, nếu Sơ Vũ đã không nói, anh cũng không hỏi nhiều, hiện tại như vậy cũng rất tốt.
Từ sau khi Hàn Đức Quần gặp tai nạn Lý Tú Vân không còn mê chơi mạc chượt như trước nữa , bà lấy một ít gấu bông về giúp người ta khâu lại kiếm ít tiền. Lúc này nhìn thấy họ về, còn có chàng rễ tương lai đang đi theo sau, bà có hơi xấu hổ.
“Ông Hàn, có khách đến chơi sao ông không gọi điện thoại cho tôi trước, trong nhà bừa bộn thế này .” Bà đặt con gấu bông trên tay xuống, đi đến phòng bếp rót trà.
“Ngồi đi, ngồi đi.” Hàn Đức Quần là một người thật thà cũng không biết ăn nói.
Lý Tú Vân rót hai cốc trà đem đến.
“Cám ơn bác gái.” Tịch Hạo Trạch ngồi xuống bộ sô pha cũ: “Con hôm nay đến là có chuyện muốn thưa với hai bác .” Sơ Vũ ngồi đối diện anh, dường như đã biết anh muốn nói gì, cúi đầu nhìn xuống tay ghế cũ kĩ đã tróc sơn.
“Sơ Vũ cũng đã sắp tốt nghiệp , bọn con dự định sau khi Sơ Vũ tốt nghiệp sẽ kết hôn.”
Khoảnh khắc này phòng khách bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường . Bên ngoài truyền đến tiếng rao thu mua ti vi, di động cũ. Ông Hàn thật lâu cũng không nói gì, bưng ly trà đang bốc khói trước mặt lên nhấp một ngụm rồi do dự nói: “Tình hình của gia đình chúng tôi chắc cậu cũng biết, ba mẹ cậu sẽ đồng ý sao?”
Tịch Hạo Trạch thản nhiên cười nói: “Mẹ con rất thích Sơ Vũ.”
Ông Hàn nhìn qua Sơ Vũ, thấy con gái mình cúi đầu không nói gì, ông gật đầu, tay vô thức xoa xoa chân phải: “Tiểu Vũ, đứa bé này từ nhỏ đã chịu không ít cực khổ, bác… bác chỉ hy vọng sau này con bé sẽ được hạnh phúc.”
Khóe mắt Sơ Vũ ươn ướt.
“Bác, con có thể hứa với bác, con sẽ trân trọng Sơ Vũ cả đời .”
Lời hứa “cả đời” được anh nói ra một cách rất dễ dàng.
Sơ Vũ đang chuẩn bị thức ăn trong bếp, Lý Tú Vân cũng đứng một bên giúp đỡ. Từ chỗ ngồi Tịch Hạo Trạch có thể nhìn thấy rõ phòng bếp. Động tác Sơ Vũ rất nhanh nhẹn, xem ra chuyện này đối với cô đã quá quen thuộc .
“Lúc Tiểu Vũ mới bảy tuổi đã biết xào rau .” Giọng nói ông Hàn lộ ra một chút chua xót: “Bề ngoài Sơ Vũ luôn tỏ ra kiên cường, nhưng thật ra nội tâm con bé rất mẫn cảm. Hạo Trạch, bác là ba nhưng không thể chăm sóc tốt con bé, hy vọng con có thể mang lại hạnh phúc cho nó. Cả đời này bác cũng không mong gì hơn .”
Tịch Hạo Trạch