Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vũ Điệu Của Trung Tá

Vũ Điệu Của Trung Tá

Tác giả: Dạ Man

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341837

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.

ại, thân phận của anh có mặt ở đó cũng là chuyện thường: “Chuyện đó mà cũng có thể so sánh với chuyện này ư? Em cảm thấy cả người mình giống như đang đi trên cà kheo, bấp bênh bước đi .” Cô lo lắng cô dần ỷ lại vào anh.
Ánh mắt cô chuyển ra ngoài cửa sổ, nhìn một cánh hoa mộc lan theo gió rơi xuống, cô im lặng một lát, sau lại nhẹ nhàng nói: “Tất cả mọi chuyện cứ tựa như em đang mơ.” Nói xong cô ngẩng đầu lên nhìn Tịch Hạo Trạch.
Tịch Hạo Trạch hơi nghiêng người, vẻ mặt không rõ. Hồi lâu sau, anh xoay người lại vuốt đầu cô: “Đây không phải là giấc mơ, Sơ Vũ, anh rất rõ ràng lựa chọn của mình.”
“Vậy vì sao anh lại chọn em?” Cô xấu hổ khi hỏi anh có thích cô không, mắt cô sáng rực nhìn anh.
Người Tịch Hạo Trạch cứng ngắc vài giây: “Tình yêu làm gì có nhiều lý do như vậy. Được rồi, em ngồi đi, anh lấy cho em cốc nước.”
Sơ Vũ bĩu môi, thật sự chỉ là trả lời cho có lệ. Cô thấy trên kệ có rất nhiều sách. Cô tò mò đi qua, tinh tế nhìn lướt qua, không nghĩ rằng Tịch Hạo Trạch cũng xem sách thơ, cô cầm lên thì nhìn thấy là tập thơ của Thư Đình . Vừa nhẹ lật ra, trong sách thoảng ra hương thơm dìu dịu.
Tịch Hạo Trạch mang nước trái cây đi lên, cô quay đầu qua cười nói: “Tịch Hạo Trạch, anh cũng đọc thơ của Thư Đình ư?” Mặt trên trang sách còn có một hàng chữ.
Ánh mắt Tịch Hạo Trạch hơi lóe lên: “Đó là sách của Hạo Nguyệt để ở phòng anh.”
“Em cũng nghĩ vậy mà.”
Sơ Vũ nhìn thấy một cuốn album nằm ở giữa kệ, chớp mắt mấy cái hỏi: “Em có thể xem không?”
Tịch Hạo Trạch thản nhiên gật đầu.
Sơ Vũ ngồi xuống một bên mép giường, trông cô rất có hứng thú. Cuốn album này hầu như toàn là hình của Tịch Hạo Trạch từ lúc sinh ra đến trưởng thành. Sơ Vũ xem ảnh, chốc chốc lại quay sang nhìn anh, ngày bé anh mũm mĩm, không nghĩ rằng lớn lên lại gầy thế.
Trước bốn tuổi Sơ Vũ còn có chụp vài tấm ảnh lẻ tẻ, sau lại cô rất ít khi chụp ảnh . Cô lật album đến những tấm ảnh của anh lúc tiểu học.
“Thì ra anh trông như thế nào lúc tiểu học , anh lúc đó cũng đã rất cao rồi nhỉ?” Sơ Vũ cười khẽ một tiếng,
“Ôi, cô gái này là bạn học của anh sao?” Sơ Vũ hỏi, tất cả ảnh của anh đều chụp cùng với các nam sinh , chỉ có duy nhất cô gái này trong ảnh.
Tịch Hạo Trạch thản nhiên nhìn qua, nhẹ nhàng “uhm” một tiếng.
“Xem ra cô ấy nhỏ hơn anh nhiều nhỉ, nhưng rất đẹp.”
Tịch Hạo Trạch không nói gì .






“Nếu Có Một Ngày Điều Em Thích Làm Cho Em Cảm Thấy Mệt Mỏi, Không Vui Vẻ, Vậy Thì Em Sẽ Từ Bỏ Nó.”
Căn phòng yên tĩnh, cửa sổ mở toang, hương hoa theo gió thoang thoảng phản phất vào. Sơ Vũ đang chăm chú xem ảnh. Cô cảm thấy như mình đang ngược dòng thời gian trở về với tuổi thơ của anh. Hình ảnh cậu thiếu niên năm đấy trong kí ức của cô dần dần hiện lên.
Tịch Hạo Trạch ngồi một bên giường, trên đùi đặt một quyển sách quân sự dày, mắt nhìn vào sách rất lâu nhưng vẫn không thấy anh lật sang trang.
Sơ Vũ xem hết album, ngẩng đầu thấy anh vẫn đang đắm chìm trong trang sách, liền lặng lẽ rút một tấm ảnh cấp hai bỏ vào ví tiền của mình, mỉm cười hài lòng.
Đóng album lại, đi đến bên cạnh anh ngồi xuống. Tịch Hạo Trạch đang thẩn thờ chợt giật mình nhìn sang cô: “Em xem xong rồi à?”
Tịch Hạo Trạch nắm lấy chiếc gối đầu giường, chính xác ném vào mục tiêu, lạnh lùng buông ra hai chữ: “Ra ngoài.”
“Ai nha!” Tịch Hạo Nguyệt nhanh nhẹn né qua, nhìn thấy rõ một cô gái tóc tai lộn xộn nằm trên giường liền hiểu ra, cô cũng không ngượng ngùng gì chỉ khẽ nhún vai rồi đóng cửa lại, đứng ở cửa còn bình thản nói vọng vào: “Ok. Hai người cứ tiếp tục đi.”
Cô nín cười: “Anh hai, chị dâu, mẹ bảo em lên gọi hai người xuống ăn cơm.”
Sơ Vũ hốt hoảng ngồi dậy, sửa sang lại quần áo nhăn nhún, giận dỗi trách: “Mặt mũi em đâu mà xuống dưới nữa đây.”
Sơ Vũ đi đến trước gương, nhìn thấy môi hơi sưng đỏ. Lát sau lúc ra khỏi phòng thì gặp ông bà Tịch. Nhìn thấy cô và Hạo Trạch, họ đã hiểu hai người vừa ở trong phòng làm gì .
“Con sao lại không đóng cửa phòng lại?”
Tịch Hạo Trạch bị hỏi như vậy, sắc mặt có chút khó chịu, anh thản nhiên nói: “Yên tâm, kết hôn xong chúng con sẽ không ở đây đâu.”
Lúc xuống lầu, mọi người đều coi như không có chuyện gì. Bà Trần và cô giúp việc đang bưng thức ăn lên, Sơ Vũ cũng qua giúp. Nhìn thấy cô, miệng bà nở lên một ý cười rồi liền biến mất.
“Sơ Vũ, con đi nói chuyện với Hạo Nguyệt đi, ở đây có bác và Tiểu Linh là đủ rồi.”
“Không sao đâu bác, để con làm cũng được ạ.”
Bà Trần nhìn thấy động tác cô thuần thục, rất vừa lòng gật đầu.
Trên bàn ăn của Tịch gia xưa nay đều rất buồn tẽ, đêm nay có thêm Sơ Vũ bầu không khí náo nhiệt hẳn lên.
“Sơ Vũ, cô quen biết với anh hai tôi bao lâu rồi?”
“Hạo Nguyệt, con thật không biết lớn nhỏ, Sơ Vũ là chị dâu tương lai của con đấy.”
“Mẹ, con còn lớn tuổi hơn Sơ Vũ đấy, gọi Sơ Vũ là chị dâu, con sợ cô ấy có khoảng cách.”
Sơ Vũ nhẹ nhàng huých vào khuỷu tay Tịch Hạo Trạch, anh làm như vẻ cái gì cũng không nghe không biết, gắp một đùi gà vào bát Sơ Vũ: “Em đ