Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
đến biệt thự , thấy Sơ Vũ liền trêu ghẹo: “Sơ Vũ, chị quá là dễ dàng rồi . Đi Bắc Kinh một tuần cũng có thể coi là hưởng tuần trăng mật luôn ư, quá lời cho anh ấy.”
Sơ Vũ mở miệng nói: “Chị thấy cũng rất mãn nguyện, ở đấy có nhiều nơi thú vị lắm.”
“Rốt cuộc là chơi vui, hay là người bên cạnh làm chị vừa lòng đây?”
Mặt Sơ Vũ ửng đỏ lên.
“Được rồi, em đến là nói với chị, chị cũng đã hạnh phúc vui vẻ hưởng tuần trăng mật rồi, hoan nghênh chị ngày mai gia nhập vào đoàn của bọn em.”
Buổi tối, hai người trở về căn hộ của Tịch Hạo Trạch. Trước lúc kết hôn, bà Trần đã cho người đến tu sửa lại, hiện tại căn nhà đã ấm áp hơn rất nhiều. Trong phòng ngủ trên đầu giường treo ảnh cưới của hai người, Đó là tấm Sơ Vũ chọn , cô thích tấm ấy nhất, hai người lẳng lặng nhìn nhau, khuôn mặt Tịch Hạo Trạch dịu dàng.
Sơ Vũ tắm xong, cô post ảnh cưới và ảnh vừa mới đi du lịch về lên mạng. Chỉ chốc lát sau, khi cô còn chưa có available QQ đã có người nhắn lại cho cô, cái đầu hình chim cánh cụt cứ nhấp nháy.
Phi Nhiên: cảm giác thế nào? Người phụ nữ đã kết hôn.
Sơ Vũ: gởi một hình mặt cười đến, vẫn đang ở thời kỳ thích ứng.
Im lặng trong chốc lát.
Phi Nhiên: chúc mừng chúc mừng. Ảnh chụp rất đẹp.
Sơ Vũ: em có mua quà lưu niệm cho anh. Lần tới sẽ mang đến cho anh.
Trong lòng Sơ Vũ có hơi chua xót, bạn của cô dường như đã càng lúc càng xa rời cô. Cô để ý hình như đường nhân sinh của cô không tốt lắm, những người thân của cô đều dần dần rời đi , mẹ cô, Tôn Hiểu Nhiên.
Tịch Hạo Trạch tắm xong đi vào phòng thấy Sơ Vũ đang sững sờ trước máy tính, mềm mại tóc dài mềm mại buông thả trên lưng, ánh mắt hư vô nhìn màn hình.
“Sao còn chưa đi nghỉ ư, ngày mai không phải vào đoàn để đăng ký sao?”
Sơ Vũ nhấp chuột, vểnh miệng lên: “Hiểu Nhiên vẫn muốn vào đoàn nghệ thuật quân đội.” Nói vẫn chưa xong, điện thoại Tịch Hạo Trạch đã vang lên, Sơ Vũ cầm lấy điện thoại trên giường đưa qua cho anh, nhìn lướt qua thấy một dãy số lạ.
Tịch Hạo Trạch nhìn vào màn hình, chần chờ vài giây rồi ấn nút tắt.
Cô do dự hỏi: “Sao anh lại không nhận?”
“Số lạ.”
Tịch Hạo Trạch Nghiêng Người Lại, Đè Cô Xuống: “Em Mưu Sát Chồng, Đáng Bị Trừng Phạt.”
Tịch Hạo Trạch im lặng, ánh mắt u ám, dường như đang rơi vào hồi ức.
Trực giác Sơ Vũ cho rằng không đơn giản như thế. Nếu có số lạ gọi đến, cô cũng sẽ không tắt máy ngay lập tức như anh, có thể là một người quen nào trước đây mới đổi số thì sao. Sơ Vũ hơi không hiểu, nhưng trong lòng cô bây giờ đang có chuyện khác quan trọng hơn.
Tịch Hạo Trạch hơi cúi đầu, tóc ướt vẫn chưa được lau khô. Sơ Vũ lấy khăn bên cạnh ngồi xuống giường, lúc tay cô chạm vào đầu anh, Tich Hạo Trạch như ngẩn ra.
Sơ Vũ hoàn toàn rất tự nhiên, cô nghĩ rằng hai người là vợ chồng, ngay cả chuyện thân mật nhất cũng đã làm, những việc nhỏ nhặt này một người vợ như cô cũng nên làm. Vợ chồng không chỉ ngày một ngày hai , cũng phải từ từng việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hàng ngày để vun đắp lên.
“Em còn tưởng rằng mẹ đã nói chuyện ổn thỏa với người bên kia rồi nữa chứ.” Cô nhẹ nhàng nói: “Vậy chuyện của Hiểu Nhiên, anh cũng giúp thêm một lần nữa thôi được không?” Sơ Vũ xoa bóp vai anh.
Tịch Hạo Trạch nhắm mắt hưởng thụ, Sơ Vũ gấp gáp hỏi: “Như thế nào?”
“Hơi nhẹ, mạnh hơn một chút nữa thì tốt.”
Khóe miệng Sơ Vũ nhếch lên, đấm mạnh vào vai anh: “Em nói chuyện của Tôn Hiểu Nhiên kìa.”
Tịch Hạo Trạch nghiêng người lại, đè cô xuống: “Em mưu sát chồng, đáng bị trừng phạt.”
Sơ Vũ cười khanh khách, hai tay choàng qua cổ anh: “Tịch đại nhân, anh coi như giúp em một lần thôi được không?”
Tịch Hạo Trạch hôn nhẹ lên trán cô, nhỏ giọng nói: “Tôn Hiểu Nhiên không thích hợp vào đấy.”
Sơ Vũ khó hiểu, Tôn Hiểu Nhiên là sinh viên của trường quân đội, cô ấy vào đó còn thích hợp hơn cô: “Vì sao?”
Anh xoay người nằm qua một bên, kéo chăn lên: “Dục vọng của cô ấy quá lớn.”
“Hiểu Nhiên là một người cầu tiến.”
Tịch Hạo Trạch giật nhẹ khóe miệng: “Ánh mắt vẫn không che giấu được nội tâm của cô ấy .”
Sơ Vũ hít một hơi, tựa người vào vòng tay ấm áp của anh: “Em kể cho anh nghe chuyện xưa nhé.” Tịch Hạo Trạch ôm cô gật đầu.
“Rất nhiều năm trước, vào một mùa hè nóng bức, có một cô bé, lớp cô tổ chức trại hè, cô giáo yêu cầu mỗi người phải nộp phí 100 tệ . Cô bé rất muốn đi, nhưng vì tiếc tiền của gia đình, nên đành nói với cô giáo rằng cô sẽ không tham gia. Sau đấy ba cô bé biết được đã cho cô 100 tệ. Cô bé rất vui mừng, hưng phấn đem tiền đến nộp . Vừa mới nộp tiền không lâu, ở dưới lớp đột nhiên có một bạn học nói bị mất tiền . Sau đó, mọi người bắt đầu đồn đại nhìn cô bé bằng ánh mắt khinh thường, thậm chí còn có người chửi thẳng mặt cô là kẻ trộm. Nhưng chỉ có một người tin cô bé, vẫn đứng về phía cô bé, kéo cô bé đứng dậy khẳng định nói: “Cậu ấy không phải kẻ trộm.”
Sơ Vũ hơi nghẹn ngào, cô cảm thấy bên hông được ôm chặt, miệng cô cong lên, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Tịch Hạo Trạch, đôi mắt trong trẻ