Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.
Du dừng lại, ánh mắt nhìn đi nơi khác: “Ô, bạn học của cậu ấy đấy mà, cũng không có gì cả, để chị đi xem cơm tối xong chưa.”
Sơ Vũ nhìn theo bóng lưng Phương Du, cảm thấy lời nói của Phương Du có cái gì đấy mập mờ, có lẽ đó là quá khứ của Tịch Hạo Trạch. Ai mà không có quá khứ chứ, Tịch Hạo Trạch còn hơn cô tám tuổi, đã từng có bạn gái cũng là điều bình thường thôi. Cô nhún vai.
Sáng sớm hôm sau hai người đã ra khỏi nhà, hôm nay họ tham quan Vạn lý trường thành.
Thời tiết âm u, Sơ Vũ leo lên được một nửa thì đã kiệt sức, cô vịn vào bờ thành thở hồng hộc.
“Đã bảo em nên thường xuyên luyện tập thể thao rồi, còn cứng đầu.”
“Sức sực của phụ nữ làm sao mà bì được với đàn ông.”
Tịch Hạo Trạch đi đến bên cạnh cô, Sơ Vũ nhìn dãy núi cao vời vợi, cô thở dài một hơi, trong lòng đột nhiên ỉu xìu.
“Đi thôi, nếu không đến tối chúng ta cũng sẽ không thể trở về được.
Sơ Vũ chậm rãi thu lại ánh mắt, Tịch Hạo Trạch đã đi lên trước xa một đoạn. Cô bị bỏ lại đằng sau, chân thì bị trầy, vừa đau vừa rát, cô dừng lại cởi giày rồi nhanh chóng lấy một miếng băng dán cá nhân băng sơ qua.
Tịch Hạo Trạch quay người lại: “Em sao thế?”
“Bị trầy chân.”
Sau đám cưới, mẹ chồng cô mua cho cô một đống quần áo, giày dép mới. Đôi giày búp bê này cũng là một trong những số đó, giày mới không vừa chân cho nên mới bị trầy.
Sơ Vũ đi được mấy bước, quay đầu lại nhìn thì thấy Tịch Hạo Trạch vẫn còn đứng đó.
Tịch Hạo Trạch nhếch môi, đi đến người hơi cúi xuống cầm lấy chân phải cô lên xem.
Sơ Vũ bối rối, xung quanh có bao nhiều là du khách, cô hơi cúi người xuống giật tay anh ra: “Được rồi, anh nhanh đứng lên đi.”
Tịch Hạo Trạch vẫn không nhúc nhích, cởi giày cô ra, Sơ Vũ mang một đôi tất mỏng, trên ngón chân út đã sưng lên một bọng nước to, có mấy bọng nước khác cũng đã vỡ dính vào tất chân. Ánh mắt Tịch Hạo Trạch tối sầm lại: “Sao em không nói với anh?”
Sơ Vũ rút ngón chân lại, né tránh ánh mắt của anh. Cô nghe thấy một tiếng thở dài, Tịch Hạo Trạch không nói gì cả, nhẹ nhàng mang giày vào cho cô, sau đó anh khom lưng xuống cõng cô. Sơ Vũ kinh ngạc: “Anh thả em xuống đi, như vậy rất nguy hiểm.”
“Biết nguy hiểm thì đừng có làm loạn.”
Tấm lưng rộng của anh rất thoải mái, Sơ Vũ dựa vào bờ lưng kia, mũi tràn ngập hương vị của anh, miệng mỉm cười, mặt dán vào cổ anh.
“Tịch Hạo Trạch, em còn chưa leo lên được núi anh hùng mà”
“Em cũng không phải là anh hùng gì mà.”
“Đừng lộn xộn.”
“Em đâu có động đậy đâu.”
“Tịch Hạo Trạch, em…”
“Cái gì?”
Sơ Vũ ngọt ngào cười, cô hy vọng cả đời này sẽ mãi vui vẻ như vậy.
Lúc đi xuống, hai người dừng lại ở một cửa hàng, Sơ Vũ muốn mua một ít quà lưu niệm, đúng lúc Tịch Hạo Trạch đi toilet. Cô chọn được vài thứ rồi đi đến cây cổ thụ trước mặt đợi Tịch Hạo Trạch.
Cô đứng dưới táng cây bên ven đường, lúc muốn lấy di động mới phát hiện ví tiền không còn nữa. Vội vàng lui lại tìm dọc theo đoạn đường cũ, cô vào cửa hang: “Ông chủ, thật ngại quá, ông có nhìn thấy một ví tiền màu đen to chừng này không?” Cô khoa tay múa chân .
Ông chủ nhíu mày nghĩ ngợi: “Vừa nãy có một cô gái nhặt được có hỏi tôi .”
“Cô gái ấy trông như thế nào? Mặc áo màu gì? Tóc dài hay tóc ngắn.” Ví tiền cũng không có bao nhiêu tiền, chỉ có giấy chứng minh nhân dân, và một bức ảnh của Tịch Hạo Trạch lúc trước trộm được ở phòng anh.
“Để tôi nhớ.” Ông chủ đang nhớ lại, bỗng nhiên chỉ ngón tay: “Chính là cô gái đấy, cô gái mặc chiếc áo sơ mi trắng đấy.”
Sơ Vũ lập tức chạy đến.
“Thật ngại quá, xin hỏi có phải vừa nãy cô có nhặt được một cái ví tiền không?” Sơ Vũ hơi kích động nhìn cô gái trước mắt.
Cô gái ấy mở to mắt nhìn cô, gió thổi nhẹ những sợi tóc của cô ấy, cô gái này bỗng dưng đi vào thế giới của cô.
“Bên trong có chứng minh thư của tôi, cô có thể xem lại.”
“Tôi đã xem rồi .” Cô ta thản nhiên nói rồi trả ví tiền cho cô.” Tôi còn định đem ví cô đến đồn cảnh sát để báo.”
“Rất cảm ơn cô.”
Sơ Vũ mở ví tiền ra, nhìn thấy ảnh chụp, trong nháy mắt lòng cô bỗng mềm dịu lại.
“Tôi tên là Hàn Sơ Vũ.” Cô không hiểu sao lại nói tên mình cho cô ấy, cô cảm thấy giữa biển người mờ mịt này cô ấy có thể nhặt được ví cô, đây cũng là một duyên phận.
“Tô Y.” Ánh mắt cô nhìn vào ví tiền Sơ Vũ, ánh mắt không rõ.
“Tôi đi trước, chồng tôi đang đợi tôi.”
Tô Y bỗng dưng mở to hai mắt: “Cô đã kết hôn ư ?”
“Vâng, tôi vừa kết hôn hôm mùng sáu vừa rồi.”
Miệng Tô Y giật giật: “Chúc mừng cô , trông cô vẫn còn rất trẻ.”
Sơ Vũ ngượng ngùng cười.
Lúc Sơ Vũ quay lại Tịch Hạo Trạch đang đứng đợi ở đấy, nhìn thấy trên tay anh đang cầm một đôi giày.
“Em chạy đi đâu đấy, không phải đã bảo em ở đây chờ anh sao?”
“Lúc nãy em bị rơi ví tiền, may có một người đẹp nhặt được .”
“Thay giày vào đi.”
Sơ Vũ giữ lấy tay anh, thay giày. Lát sau, hai người đã xuống núi, Sơ Vũ lại nhắc lại: “Không biết có còn cơ hội gặp lại cô ấy không, em vẫn chưa cảm ơn được cô ấy.”
Một tuần sau, hai người quay lại thành phố N.
Hôm đó Tịch Hạo Nguyệt cùng chồng Ôn Húc cũng