Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
ô, bỗng nhiên ánh mắt anh hơi sững lại, dừng bước .
Sơ Vũ thấy anh đứng ở đằng kia nhìn chằm vào đôi chân cô .
Cô mỉm cười, hai mắt sáng như sao chạy đến nắm lấy tay anh kéo đến ghế giải thích: “Em quên mang giày đến, sau lại nhìn thấy nó ở trong ngăn tủ.”
Khuôn mặt Tịch Hạo Trạch bị khuất sáng không nhìn rõ vẻ mặt, anh nhàn nhạt nói: “Em thay ra đi, cả ngày đã luyện tập rồi không mệt ư.”
Sơ Vũ tựa vào vai anh: “Chồng à, cảm ơn anh lắm, em rất thích. Từ lúc học cấp hai em chỉ có thể mang đôi giày vải trắng, chưa đến một tháng mũi giày đã rách ra, đầu ngón chân sưng đau buốt. Khi đó em luôn mơ ước có một đôi giày ba lê xinh đẹp như thế này”. Nói xong, cô lại hôn lướt vào má anh một cái: “Mẹ bảo em đem canh đậu xanh đến cho anh, để em đi múc.”
“Tịch Hạo Trạch, Có Phải Anh Đã Làm Chuyện Gì Có Lỗi Với Em Không Đấy.”
Ads
Sơ Vũ múc một bát canh đậu xanh lên cho Tịch Hạo Trạch. Cô ngồi xuống bên cạnh không chớp mắt nhìn anh.
“Sao vậy” Tịch Hạo Trạch hỏi cô.
Sơ Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, nở một nụ cười: “Đơn giản chỉ muốn ngắm anh mà thôi.” Nói xong, cô cảm thấy tự xấu hổ tim đập thình thịch, nhanh chóng lên sô pha ngồi thay giày.
Cô nâng niu báu vật của mình, tỉ mỉ lau chùi sau đó nhẹ nhàng đặt vào hộp: “Đến lúc hội diễn văn nghệ mồng một tháng tám(1) em sẽ mang nó, anh sẽ đến xem chứ?”
“Nếu anh không nhắc đến thì em đã không cảm thấy ngứa rồi.”
“Thế em đã mua thuốc chưa?”
Sơ Vũ lắc đầu, sau khi tan ca, cô vội vã về nên quên mất việc này.
Tịch Hạo Trạch thở dài: “Em hãy uống hết bát canh đậu xanh này đi, canh mát giải nhiệt, ở đây cũng chẳng có thuốc.”
Buổi tối, Sơ Vũ cuộn mình trong chăn nằm cứ lật qua lật lại, cả người ngứa ngáy như bị kiến cắn.
Cô cứ trằn trọc khiến Tịch Hạo Trạch cũng không thể ngủ được, anh duỗi tay ra ôm cô vào lòng: “Sao em vẫn chưa ngủ?”
Sơ Vũ nhẹ nhàng nghiêng người, nũng nịu nói: “Tịch Hạo Trạch, người em ngứa quá à.” Trong bóng tối, đôi mắt cô sáng rực lấp lánh: “Anh gãi cho em đi.”
Tịch Hạo Trạch luồng tay vào chăn, nhẹ nhàng vuốt lưng cô tựa như lông chim mềm mại lướt qua làm lòng Sơ Vũ cũng ngứa ngáy theo: “Anh mạnh tay một chút, ở phía bên trên ấy…”
Tay anh dừng lại, bất đắc dĩ nhếch khóe miệng.
Lát sau, Sơ Vũ cũng không nỡ để chồng mình làm mãi, cô chủ động xoa bóp cho anh. Bàn tay lành lạnh nhỏ nhắn vuốt ve trước ngực anh.
Ánh mắt Tịch Hạo Trạch trầm xuống, ôm chặt cô lại: “Tuy hai tuần này chồng của em phải huấn luyện căng thẳng, thế nhưng anh vẫn còn sung sức lắm đấy. Anh chỉ lo là ngày mai em dậy kiệt sức luyện tập mà thôi.”
Sơ Vũ nhếch miệng: “Đồ dê xồm.” Cô thu tay về, lưng cuộn tròn tựa vào lòng anh, một lúc sau chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Sơ Vũ dậy sớm, nhẹ nhàng rời khỏi giường. Cô nấu một nồi cháo, lấy một ít đậu phụ và kim chi trong tủ lạnh đặt ra đĩa. Cô và Tịch Hạo Trạch ăn xong bữa sáng rồi đi ra cửa. Sơ Vũ không quên lấy giày, tâm trạng tràn đầy vui vẻ.
Lúc đến cổng đơn vị đúng lúc gặp Tịch Hạo Nguyệt. Tịch Hạo Nguyệt nhìn cô cười nói: “Sao mới sáng sớm mà trông chị phờ phạc thế, mệt lắm ư?”
Đối với lời trêu chọc của Tịch Hạo Nguyệt, Sơ Vũ chỉ thản nhiên cười nhẹ: “ Sáng nay chị dậy sớm.”
“Á à, tiểu biệt thắng tân hôn, em hiểu rồi .” Tịch Hạo Nguyệt cười khanh khách.
Sơ Vũ hơi sững lại: “Em và Hạo Trạch đúng thật là anh em, một người là sắc nam một người là sắc nữ.”
Tịch Hạo Nguyệt nhìn đôi giày trên tay cô, thấy có chút quen quen: “Chị mới mua à?”
Sơ Vũ hạnh phúc mỉm cười nói: “Là anh em tặng chị đấy.”
Tịch Hạo Nguyệt cầm lấy xem, nụ cười trên môi bỗng cứng đờ, cô lắp bắp nói: “Rất… đẹp.”
“Đương nhiên rồi, chồng chị rất có mắt thẩm mỹ mà.”
Dưới ánh bình minh, tất cả mọi thứ đều rất hoàn hảo. Tịch Hạo Nguyệt đưa trả lại cho cô, cố gắng thản nhiên, gượng cười: “Đúng rồi, nếu không làm sao anh ấy có thể tìm được một người vợ xinh đẹp như chị được.”
Hội diễn mồng một tháng tám sắp cận kề, đoàn cô lại chào đón một đồng nghiệp mới. Đó cũng chính là cô gái mà Sơ Vũ tình cờ gặp được ở Bắc Kinh. Thế giới này nói lớn không lớn nhỏ không nhỏ nhưng cũng đầy rẫy cơ hội gặp nhau.
Lúc nhìn thấy cô ấy, Sơ Vũ thật sự rất ngạc nhiên. Tô Y nhìn cô mỉm cười nhưng rất nhanh liền quay mặt đi.
Thì ra Tô Y là giáo viên vũ đạo ký hợp đồng của đoàn. Từ những đồng nghiệp khác Sơ Vũ biết được Tô Y tốt nghiệp tại học viện vũ đạo hoàng gia Anh quốc. Mấy năm gần đây luôn biểu diễn tại các hội diễn lớn ở nước ngoài
Giờ giải lao, cô đi qua pha trà đúng lúc gặp Tô Y.
Hai người nhìn nhau cười.
“Cô Tô, không nghĩ rằng chúng ta nhanh như vậy đã gặp lại nhau.”
“Đúng vậy, duyên phận đúng thật kỳ diệu.”
Sơ Vũ nhìn thấy lá trà trong cốc cô ấy: “Ơ, cô cũng uống loại trà này à?”
“Cô muốn nếm thử không?”
Sơ Vũ lắc đầu: “Cám ơn, tôi không quen uống trà xanh.” Cô dừng lại một chút: “Nhưng chồng tôi rất thích.”
Tô Y cong khóe môi, hơi nở một nụ cười: “Có đôi khi giống như bị nghiện ấy, không có uống chịu không được