Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
ư? Cậu bạn hãy mua cho bạn gái một chú chó nhỏ đi?”
“Anh, được không.” Cô nũng nịu lắc tay anh: “Anh còn có thể huấn luyện nó, nói không chừng sau này anh còn có thể huấn luyện ra được cả một chú cảnh khuyển đấy .”
Cuối cùng Tịch Hạo Trạch cũng gật đầu , Sơ Vũ vui vẻ cực kỳ. Ông chủ hớn hở , còn tặng thêm cho hai người hai bao thức ăn dành cho chó.
Về đến nhà, Sơ Vũ nhanh chóng đi tắm rửa thơm tho cho chú chó, sau đó chơi đùa cùng nó trong phòng khách.
Tịch Hạo Trạch tắm rửa xong đi ra thấy cô còn ở đấy nghịch ngợm: “Em đi tắm đi đã muộn lắm rồi . Ngày mai còn phải đi làm nữa.”
“Dạ, em đi ngay đây.”
Lát sau, Tịch Hạo Trạch vẫn thấy cô còn ngồi đấy.
Anh đi đến, dưới ánh đèn vàng dịu dàng, nghe giọng cô vui đùa khanh khách, anh cảm thấy rất ấm áp.
Sơ Vũ cảm giác được trên đầu mình có bóng người, cười nịnh nọt: “Em đang bồi dưỡng tình cảm cùng nó, đúng rồi, mình vẫn chưa đặt tên cho nó? Anh nghĩ có tên nào hay không?”
“Tiểu Hoàng? Hay , Cầu Cầu?” Sơ Vũ nghĩ.
“Tiểu Lục.” Tịch Hạo Trạch hờ hững nói.
“Nghe hơi kỳ.”
“Tiểu Ngũ Tiểu Lục, rất xứng đôi.”
Khóe miệng Sơ Vũ run run: “Vậy gọi nó là Tịch Tiểu Lục nhé.”
Ngày trôi qua nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày lễ thành lập quân đội . Tịch Hạo Trạch bận rộn việc báo cáo hội diễn, Sơ Vũ cũng bận rộn luyện tập cùng đoàn.
Nhiều ngày nay Sơ Vũ đã mệt nhoài, toàn thân như rũ ra. Chiều nay lúc cô đang chuẩn bị về thì vô tình gặp được một người quen, là bà Tôn. Bà Tôn đang ngó ngác nhìn xung quanh , tất nhiên đến là để tìm cô.
Hai người đến một quán cà phê gần đấy.
“Tiểu Vũ à, lần này bác đến tìm con là vì chuyện của Hiểu Nhiên.” Bà Tôn cũng biết Sơ Vũ bây giờ đã cưới vào gia đình giàu có, nên thái độ của bà cũng hòa nhã hơn rất nhiều. Bà gượng gạo cười: “Con cũng biết Hiểu Nhiên vẫn luôn hy vọng được vào đoàn nghệ thuật quân đội, hiện tại con đang làm việc ở đó, nếu Hiểu Nhiên có thể vào đấy, sau này các con sẽ là đồng nghiệp như vậy sẽ rất tốt.”
Bà Tôn thấy Sơ Vũ vẫn im lặng: “Chuyện ngày bé con trộm tiền cũng là Hiểu Nhiên đứng ra bênh vực cho con mà.”
Sơ Vũ cay đắng, chua chát mở miêng: “Bác à, không phải con không muốn giúp cậu ấy, con…”
“Con giúp nó cũng chẳng phải là điều khó khăn gì? Bố chồng con là ai chứ, ai dám không nể mặt tham mưu Tịch chứ.”
Tay Sơ Vũ nắm chặt ly thủy tinh, thì ra vì cô là con dâu của Tịch Chính Hồng, bao nhiêu ánh mắt đều nhìn chằm.
“Tiểu Vũ, bác nghe nói mẹ của con cũng làm trong đấy, con chỉ cần nói một câu với bà ấy về chuyện của Hiểu Nhiên không phải là xong rồi sao?”
Sơ Vũ sửng sốt, lâu sau cũng không trả lời.
Mặt bà Tôn xị xuống, giọng lạnh lùng nói: “Lần trước đã gặp được mẹ con, không ngờ rằng mối quan hệ giữa hai người vẫn còn rất tốt .”
Sắc mặt Sơ Vũ trắng bệch ra, khó khăn mở miệng: “Chuyện của Hiểu Nhiên, con sẽ cố gắng .”
~~~
Buối tối về Tịch gia ăn cơm.
Bà Trần nhìn thấy sắc mặt cô không được tốt, lại ăn không nhiều: “Hôm nay con làm sao vậy, sao lại ăn ít vậy? Buổi ngày tập mệt lắm ư?” Bà cũng biết gần đây mọi người đều bận rộn.
“Dạ thời tiết nóng quá, con ăn không vào.”
“Ăn không nổi nữa thì cũng đừng miễn cưỡng , uống bát canh đậu xanh giải nhiệt đi.”
Ăn cơm xong, cô đem theo canh đậu xanh, Tiểu Chu đưa cô đến doanh trại của Tịch Hạo Trạch. Đã hai tuần rồi cô chưa gặp Tịch Hạo Trạch , một ngày không gặp như cách ba thu, Sơ Vũ cuối cùng cũng hiểu người ấy đã in sâu vào tận trong tim cô từ lâu.
Lúc đến, Tịch Hạo Trạch vẫn chưa về. Trong phòng vệ sinh còn có một số áo quần anh chưa kịp giặt, Sơ Vũ nhanh chóng thu dọn.
Xong việc, trong đầu Sơ Vũ vẫn nghĩ đến bài múa lúc sáng có mấy cái động tác cô vẫn chưa nhuần nhuyễn, Cô muốn luyện một lúc nhưng lại không có giày, đột nhiên cô nhớ đến đôi giày trong tủ của Hạo Trạch.
Đi vào thư phòng lại phát hiện đôi giày đã không còn ở chỗ cũ, Sơ Vũ có hơi buồn bực. Cô vẫn luôn nghĩ rằng đôi giày đó là quà tân hôn anh muốn tặng cô, nhưng mãi cũng chẳng thấy anh có động tĩnh gì. Bây giờ ở đây cũng không còn chẳng nhẽ anh đã mang về nhà .
Sơ Vũ nhún vai đành thôi.
Thấy trong phòng có nhiều bụi, cô mau chóng vào toilet giặt sạch khăn lau chùi. Có lẽ tất cả đã được sắp đặt sẵn, lúc bạn cần thì tìm không ra, lúc bạn không nghĩ đến nữa thì nó đột nhiên lại xuất hiện.
Lúc kéo ngăn tủ ra Sơ Vũ vô tình nhìn thấy hộp giày xinh đẹp bên trong. Lúc nhìn thấy nó không hiểu sao trong lòng Sơ Vũ có một cảm giác là lạ, nhưng vẫn lấy ra .
Đôi giày bale hồng nhạt lấp lánh rất đẹp.
Sơ Vũ mang vào vừa khít, trong lòng cô dâng lên một niềm ngọt ngào, đứng tập luyện tại phòng khách. Đoàn cô lần này sẽ biểu diễn tiết mục 《Nương Tử Quân màu đỏ》(1). Không hiểu sao hai ngày hôm nay mỗi khi Sơ Vũ luyện tập luôn mất tập trung.
(1) tiết mục Nương Tử Quân màu đỏ
Vừa mới luyện tập, xoay tròn vài vòng đầu cô đã hơi choáng váng, chống tay lên bàn.
Từ cửa truyền đến âm thanh mở khóa, Tịch Hạo Trạch ngẩng đầu nhìn thấy Sơ Vũ đang đứng trước mặt, anh dịu dàng nở nụ cười. Anh đi đến nhìn xuống chân c