Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
.”
“Cô Tô, cô là người ở thành phố này sao?”
“Trước lúc tôi hai mươi hai tuổi, tôi vẫn sống ở đây. Sau này tôi cùng gia đình ra nước ngoài định cư. Bây giờ cứ xem như là tôi hồi hương đi.” Giọng nói Tô Y có chút cô đơn.
Hai người nói chuyện rất ăn ý, Tô Y kể cho cô rất nhiều chuyện cô đã trải qua tại học viện vũ đạo hoàng gia Anh quốc, Sơ Vũ thật rất hâm mộ.
“Cô Tô à, cô thật lợi hại.”
Tô Y cười nhẹ.
Tan ca, Sơ Vũ thuận đường ghé qua siêu thị. Trời nóng nực, cô xách túi thức ăn đứng chờ taxi, đúng lúc đang là giờ cao điểm, đứng hơn nửa ngày cũng chẳng bắt được xe.
Đột nhiên một chiếc xe dừng lại trước cô, cửa kính xe hạ xuống lộ ra khuôn mặt xinh đẹp: “Sơ Vũ, lên xe đi.”
Sơ Vũ hơi sửng sốt, lên xe: “Cô Tô, sao cô lại ở đây?”
“Bạn học cũ tụ họp gặp mặt.” Tô Y nhìn qua gói to trên tay Sơ Vũ:”Cô mua thức ăn à?”
“Vâng.”
“Thời đại này phụ nữ còn biết nấu ăn giống cô cũng không còn nhiều lắm.”
“Cô Tô, nếu cô có thời gian lần tới đến nhà tôi thử tay nghề của tôi.” Sơ Vũ vẫn nhớ đến chuyện cô ấy nhặt được ví tiền giúp cô, mà cô vẫn chưa cảm ơn cô ấy.
“Được, có thời gian nhất định tôi sẽ đến.”
Sơ Vũ xuống xe trước khu chung cư, ánh mắt Tô Y nhìn lên căn hộ, khóe miệng cong lên: “Hẹn gặp lại.”
Sơ Vũ cười vẫy vẫy tay. Cúi đầu bước từng bước về nhà. Hai hàng cây bên đường lay động trong gió.
Bữa tối, cô chỉ nấu đơn giản hai món. Thời tiết mấy hôm nay cứ nóng nực nên cô cũng chẳng có khẩu vị. Ăn xong cơm chiều cô đưa chú chó Teddy đi dạo. Mọi ngày lúc cô đi làm, cô đều đem Tiểu Lục đến cửa hàng chăm sóc thú cưng, đến lúc tan ca lại đi đón Tiểu Lục về.
Tiểu Lục cựa quậy nhốn nháo, vừa được Sơ Vũ thả xuống, Tiểu Lục lập tức chạy lên trước.
“Tịch Tiểu Lục lại không nghe lời rồi, chị mang em lên giờ đấy.” Sơ Vũ uy hiếp nói, nhưng dường như chẳng có tác dụng nào. Tịch Tiểu Lục chạy nhanh về phía trước.
Sơ Vũ ngẩng lên nhìn, thì ra là gặp đồng bọn, là một chú chó đeo một chiếc nơ màu hồng rất xinh xắn.
“Tịch Tiểu Lục, em cũng thật có mắt nhìn đấy.”
Hai cái con chó nhỏ sủa lên vài tiếng.
Sơ Vũ cùng chủ nhân của chú cho có chiếc nơ màu hồng đứng một bên thảo luận về kinh nghiệm nuôi chó, để lại một thế giới riêng cho Tiểu Lục và bạn gái nó. Lát sau, chủ nhân của chú chó kia mang nó lên lầu , Tịch Tiểu Lục đau lòng đuổi theo sủa vài tiếng.
Sơ Vũ xấu hổ, đi đến ôm Tiểu Lục lên lầu, vừa đi vừa nghiêm túc phê bình: “Em đúng thật là háo sắc, nhìn thấy em gái xinh đẹp liền chạy đến, có gái là quên hết tất cả, sau này mà còn như vậy nữa chị sẽ không mang em ra ngoài nữa đâu .”
Đột nhiên, đằng sau truyền đến một tiếng cười.
Sơ Vũ dừng lại, mặt nhăn nhó, nghiêng người qua thì thấy một người đàn ông trẻ đang nhìn cô cười. Cô kinh ngạc há miệng, sau đó lại liền ngượng ngùng cúi đầu.
Giang Triết cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô. Hương hoa trong không khí theo gió phản phất.
“Chú chó của cô rất đáng yêu.”
Đúng lúc Tịch Tiểu Lục sủa lên hai tiếng, Sơ Vũ gượng gạo cười cười.
Giang Triết thấy cô không trả lời: “Hàn Sơ Vũ, không nghĩ rằng có thể gặp được cô ở đây.”
“Giang tổng.” Giang Triết là giám đốc công ty trước đây cô làm thêm, không ngờ rằng anh vẫn còn nhớ tên cô.
“Hiện tại quan hệ của chúng ta cũng không còn là cấp trên cấp dưới nữa rồi, cô đã bỏ việc ở công ty tôi rồi mà .”
“Không phải, không phải, công ty của anh rất tốt, chỉ là tôi phải đi thi nghiên cứu sinh nên mới từ chức .”
Giang Triết thấy cô cuốn quýt giải thích, ánh mắt từ từ dịu xuống: “Thế cô thi thế nào rồi?”
“Sau lại, tôi không đi nữa.”
Giang Triết vừa định hỏi nguyên nhân, ánh mắt bỗng lướt qua nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương sáng rực trên ngón áp út trái của cô, anh ngạc nhiên gấp gáp hỏi: “Cô đã kết hôn rồi ư?”
“Vâng ạ, cũng đã một tháng rồi .” Cô vuốt đầu Tịch Tiểu Lục.
“Vậy ư, thật đáng tiếc .” Giọng Giang Triết hơi nhỏ, Sơ Vũ nghe không rõ.
“Xin lỗi, vừa rồi tôi nghe không rõ lắm.”
Giang Triết cười, chuyển đề tài: “Cô ở đâu?”
“Tòa 15A số nhà 802.”
“Vậy thật trùng hợp, tôi ở 801.”
Sơ Vũ bất ngờ trợn tròn hai mắt, cảm thấy có chút kỳ lạ: “Sao trước đây tôi chưa bao giờ gặp anh nhỉ?”
“Hôm qua tôi mới vừa chuyển đến.”Giang Triết nhìn vào đôi mắt đen thẳm kia say đắm, nhếch miệng, đưa tay ra: “Sau này mong cô giúp đỡ.”
Sơ Vũ yếu ớt cười, cũng đưa tay ra: “Nào có, nào có, Giang tổng quá khách sáo rồi .”
Hai người mãi trò chuyện vui vẻ không chú ý đến cách đó không xa có một người đã đứng đó được một lúc rồi. Cả người Tịch Hạo Trạch toát ra một khí thế bức người, Sơ Vũ nhìn thấy anh, gương mặt tràn đầy hạnh phúc. Trong mắt Giang Triết lóe lên một tia thất vọng nhưng rất nhanh liền biến mất
“Anh đã về rồi.” Cô cúi người thả Tịch Tiểu Lục xuống, cười ngọt ngào với anh sau đó nhìn sang Giang Triết giới thiệu: “Đây là chồng tôi, Tịch Hạo Trạch.”
“Còn đây là hàng xóm của chúng ta, Giang Triết.” Tịch Hạo Trạch nhìn cô nhưng lại không nhìn thấy ánh mắt cô, chỉ có thể nhìn thấy hàng mi dài đem rũ xuống của cô.
“Xin chào!”
“Xin chào!”
Hai n