Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
ạo Trạch, anh đang ở đâu đấy?” Sơ Vũ hào hứng hỏi.
Tịch Hạo Trạch im lặng một lúc sau mới nhỏ giọng trả lời: “Anh đang ở trong doanh trại.”
Sơ Vũ bĩu môi, nghĩ thầm thôi hãy đợi gặp anh rồi nói: “Vậy anh nhớ về sớm nhé, em có việc muốn nói với anh.” Cô không giấu được niềm hạnh phúc.
Tắt điện thoại, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, miệng mỉm cười ngây ngô . Trong bụng cô bây giờ đang tồn tại một sinh linh bé nhỏ, đây thật là một điều rất kỳ diệu.
Cô dọc theo đường cũ đi về, vừa đi vừa nghĩ rằng mình đã có thai có lẽ sẽ không thể tiếp tục luyện tập được nữa. Đang đắm chìm trong suy nghĩ, bỗng nhìn thấy trước mặt mình một bóng dáng quen thuộc, nụ cười trên môi nhất thời tắt lịm .
Ánh mặt trời tháng tám chói chang chiếu vào đôi mắt hoảng hốt, cô cảm thấy hoa mắt, tim đập thình thịch, đó là…
Không phải lúc nãy trong điện thoại còn bảo với cô là ở trong doanh trại sao!
Tịch Hạo Trạch đưa lưng về phía cô, người hơi cúi xuống , thân hình anh đã che khuất một bên góc của người kia. Người kia mặc áo bệnh nhân rộng thùng thình, Sơ Vũ ngờ ngợ đó là một phụ nữ.
Đột nhiên, người kia nghiêng mặt qua, ánh mắt hai người gặp nhau. Tô Y cũng ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, rồi nghiêng người qua thì thầm với Tịch Hạo Trạch, hai người lại đi lên phía trước.
Xung quanh yên tĩnh lạ thường dường như chỉ có thể nghe thấy được tiếng tim đập dữ dội của cô. Sơ Vũ nắm chặt tay, ngực như bị thắt lại, chua xót không nói nên lời. Lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, cô vẫn đứng chôn chân nơi đây, ánh mắt nhìn chằm theo bóng lưng hai người.
Khi hai người kia đã khuất dạng, cô vẫn còn đứng đó, không còn sức để bước nữa, cơ thể ngày càng lạnh, tầm mắt ngày càng mơ hồ. Tâm trí hỗn loạn, cảm giác nghẹn ở tim, đau thắt lại, cô đau lắm, rất đau.
Rời Đi? Cô Vô Thức Đưa Tay Vuốt Bụng.
Sơ Vũ đau buồn về nhà, cả người tựa lên sô pha, đôi môi bị cô cắn chặt đã ứa máu, tờ kết quả trong tay nhăn nhúm, thời gian cứ chầm chậm trôi qua.
Vì sao Tịch Hạo Trạch lại kết hôn với cô? Cô cuộn tròn trên sô pha, hai tay bất lực che bụng.
Tô Y là diễn viên múa, cô cũng là sinh viên khoa múa ra.
Tô Y…
Tịch Hạo Trạch cười: “Lớn vậy rồi mà em còn bị cảm động bởi những tiểu thuyết vớ vẩn ấy ư?”
Sơ Vũ nâng tay lau mồ hôi trên trán, nhẹ nhàng nói: “Nữ chính rất đáng thương, sau khi kết hôn mới phát hiện người chồng không hề yêu cô ấy, mà anh ta cưới cô ấy chỉ bởi vì cô ấy rất giống với mối tình đầu của mình.” Cô nói nhỏ như đang lẩm bẩm một mình: “Người đàn ông ấy đúng là đồ khốn nạn, nữ chính thật ngốc nghếch. Nhưng thật ra họ rất xứng đôi.”
Cô nhìn anh, trong mắt anh có bóng hình cô, nhưng liệu trong lòng anh có vị trị nào dành cho cô không? Cô hơi cúi người để giấu đi nỗi đau đớn, tủi thân cực độ nhưng dù sao cô cũng có niềm kiêu hãnh của riêng mình.
Hai người đều lặng thinh .
“Em mệt rồi… Em đi ngủ trước đây.” Cô vội vàng để lại một câu, mệt mỏi đi vào phòng.
Tịch Hạo Trạch nhìn thấy bóng dáng ủ rũ của cô: “Kết thúc như thế nào?”
Sơ Vũ dừng lại, lắc đầu: “Không có kết thúc.” Chính là trong lòng mỗi người đều có một kết thúc.
“Anh đã đi làm một ngày rồi , nghỉ sớm một chút đi.”
***
Sáng sớm, lúc cô tỉnh lại, mở mắt ra phát hiện mình đang tựa vào lòng anh. Thói quen đúng thật là đáng sợ, thế nhưng cho dù thói quen đó có ăn sâu vào tận xương tủy thì vẫn có thể từ bỏ .
Cô nhẹ nhàng đặt tay anh xuống, đứng dậy mặc quần áo.
Thật ra Tịch Hạo Trạch đã tỉnh dậy từ sớm: “Sao em lại dậy sớm thế?” Không phải cuối tuần nào cô cũng đều ngủ nướng đến tận gần trưa sao.
Sơ Vũ đang cúi đầu gài cúc áo sơ mi, nhỏ nhẹ nói: “Mẹ em hôm qua gọi bảo em về nhà.”
Tịch Hạo Trạch ra khỏi chăn : “Anh sẽ đi cùng em.”
Sơ Vũ nghe thấy tiếng động, nghẹn ngào nói: “Không cần, không cần đâu.” Lòng cô chua xót: “Mấy ngày nữa Tiểu Thần đã khai giảng rồi , em đưa nó đi mua vài thứ có lẽ sẽ rất mất thời gian.”
Hàn Thần thi đậu vào khoa công nghệ thông tin của trường cao đẳng trong thành phố. Đã lâu lắm rồi Sơ Vũ vẫn chưa gặp cậu ấy.
Sơ Vũ thấy Tịch Hạo Trạch không nói cái gì nữa, liền đi ra cửa.
Tịch Hạo Trạch day day trán: “Sơ Vũ, em có chuyện gì ư ?”
Sơ Vũ dừng lại, im lặng một lúc: “Không có.” Cô chớp mắt cố nén những giọt nước sắp rơi xuống.
Ăn xong bữa sáng, Tịch Hạo Trạch ngồi trên sô pha trong phòng khách, Sơ Vũ đang đứng ở tủ giày dép. Mang xong, cô chần chừ nói: “Em đi đây.”
Tịch Hạo Trạch giương mắt nhìn cô như muốn tìm hiểu điều gì đấy. Lát sau anh đi đến bên cạnh cô đưa một chiếc thẻ ra.
Sơ Vũ nhìn tấm thẻ nhưng không cầm lấy: “Em có tiền rồi.” tền lương của cô hầu như cô chưa có đụng vào.
“Anh là anh rể cậu ấy mà hình như vẫn chưa mua được cho cậu ấy cái gì.”
Ánh mắt Sơ Vũ ảm đạm, suy nghĩ một lúc rồi mới nhận lấy sau đó nhét bừa vào túi.
Lúc xuống lầu, cô hơi chóng mặt, tức ngực,cổ họng đau rát, cô đứng níu lấy cột trụ bên cạnh .
“Hàn Sơ Vũ, đi đâu sớm thế?” Giang Triết đã nhìn thấy cô từ xa,